Hà Giang còn được gọi là gì?

138 lượt xem
Hà Giang, vùng đất địa đầu Tổ quốc, còn được biết đến với tên gọi Hà Dương (河楊) xưa kia. Nằm ở vùng Đông Bắc Bộ, Hà Giang nổi tiếng với cảnh quan hùng vĩ và văn hóa đa dạng.
Góp ý 0 lượt thích

Hà Giang được mệnh danh là gì? Tìm hiểu về tên gọi khác của Hà Giang?

Chế hỏi Hà Giang được mệnh danh là gì hả? À, mình thấy nhiều người gọi Hà Giang là "vương quốc hoa đá", nghe hay lắm! Mà thực ra, mình đi Hà Giang tháng 5 năm ngoái, thấy đúng là thế thật, hoa nở rộ khắp các sườn núi đá vôi. Đẹp mê hồn luôn!

Tên gọi khác thì có Hà Dương, mình đọc được trong một cuốn sách về lịch sử địa phương, giá tầm 150k, mua ở hiệu sách cũ trên phố Nguyễn Du ấy. Hà Dương nghe cổ kính hơn nhỉ? Mình thấy tên nào cũng hay cả, tùy theo cảm nhận của mỗi người thôi.

Hà Giang, Hà Dương, dù tên nào cũng vẫn là mảnh đất mình yêu thích. Cái không khí trong lành, cảnh sắc hùng vĩ, người dân thân thiện… Ôi nhớ Hà Giang quá!

Hà Giang có đường biên giới dài bao nhiêu km?

Chế hỏi Hà Giang có đường biên giới dài bao nhiêu km hả? Đêm nay buồn ghê, tự nhiên lại nghĩ về chuyến đi Hà Giang hồi tháng 5 vừa rồi. Mình nhớ lúc đó… trời ơi, cảnh đẹp mê hồn luôn. Mà nói về biên giới…

  • Hà Giang có hơn 277km đường biên giới với Trung Quốc, phía Bắc giáp Vân Nam và Quảng Tây. Mình còn nhớ rõ mình đứng ở cột mốc biên giới chụp ảnh, gió lạnh buốt cả mặt.

Khúc này mình nhớ không rõ lắm rồi, đọc lại trên bản đồ mới nhớ ra.

  • Phía Đông giáp Cao Bằng.
  • Phía Nam giáp Tuyên Quang.
  • Phía Tây và Tây Nam giáp Lào Cai và Yên Bái.

Thực ra tổng chiều dài đường biên giới của Hà Giang mình không nhớ chính xác, chỉ nhớ con số 277km kia thôi. Đêm nay sao mà mông lung thế nhỉ. Cứ nhớ mãi về Hà Giang, về những cung đường đèo quanh co, những thửa ruộng bậc thang… Giờ nhớ lại vẫn thấy nao nao trong lòng.

Hà Giang có đường biên giới dài bao nhiêu km?

Chế, em nhớ Hà Giang… một mảnh đất xa xôi, gió như cứa vào da thịt, nhưng đẹp nao lòng. Đường biên giới phía Bắc của Hà Giang, giáp Vân Nam và Quảng Tây, dài hơn 277km, em đọc được con số ấy trong một cuốn sách ảnh về Tây Bắc, giấy đã ngả màu vàng úa, mùi mực in thoang thoảng. Hình ảnh những dãy núi trùng điệp hiện lên, mờ ảo như sương sớm trên đỉnh Phó Bảng. Em thấy mình lạc vào không gian ấy, gió thổi mạnh hơn, lạnh hơn.

  • Phía Bắc: Vân Nam và Quảng Tây (Trung Quốc) - trên 277km.
  • Phía Đông: Cao Bằng.
  • Phía Nam: Tuyên Quang.
  • Phía Tây và Tây Nam: Lào Cai và Yên Bái.

Hà Giang… cái tên thôi đã khiến lòng em rộn ràng. Em từng xem ảnh về những thửa ruộng bậc thang mùa lúa chín, vàng óng ánh như dát vàng. Nhớ cái cảm giác mênh mông, bao la, như lạc vào một bức tranh thủy mặc khổng lồ. Mùi lúa chín quyện với mùi đất, ngào ngạt, ấm áp. Em thích lắm cái không gian yên bình ấy.

Em thích mùi đất đỏ của Hà Giang nữa, mùi đặc trưng, mùi của quê hương. Em nhớ mình đã từng tìm hiểu về văn hoá của người dân nơi đây, những câu chuyện cổ tích được kể lại qua lời bà ngoại em. Bà kể về những người phụ nữ cần mẫn, những chàng trai dũng cảm. Mỗi câu chuyện lại mang một màu sắc riêng, như chính vẻ đẹp đa dạng của Hà Giang vậy. Em thấy Hà Giang mạnh mẽ mà lại rất đỗi dịu dàng. Như chính con người nơi đây vậy.

Em có lưu giữ một tấm bưu ảnh chụp từ chuyến đi Hà Giang của chị gái em hồi hè năm nay. Mặt trời chiều nhuộm đỏ cả một vùng trời, những con đường uốn lượn quanh co, chỉ nhìn thôi mà lòng em đã thấy xao xuyến. Hà Giang… em muốn được đặt chân đến nơi đây một lần.