Hà Giang có rượu gì ngon?

85 lượt xem
Hà Giang nổi tiếng với rượu ngô, đặc biệt là rượu của người Mông. Hương vị độc đáo của rượu đến từ ngô vàng trồng trên nương và men lá rừng bí truyền. Đến Hà Giang, đừng bỏ lỡ cơ hội thưởng thức đặc sản này để cảm nhận trọn vẹn văn hóa ẩm thực vùng cao.
Góp ý 0 lượt thích

Rượu Hà Giang nào ngon, đặc sản và được nhiều người yêu thích nhất?

Dạ, rượu ngô Hà Giang ngon nhất á? Khó nói lắm Bác ơi, tùy gu mỗi người nữa. Nhưng nếu hỏi em, em sẽ bảo Bác nhất định phải thử rượu ngô của người Mông ở Đồng Văn.

Hồi em đi Hà Giang tầm tháng 10 năm ngoái, có ghé một bản nhỏ xíu trên đường lên cột cờ Lũng Cú. Uống thử rượu của một chị người Mông, ôi trời, nó thơm nồng kiểu rất đặc biệt. Không phải cái kiểu thơm công nghiệp, mà là thơm kiểu ngô nương với lá rừng ấy.

Em nhớ chị ấy bảo, ngô phải là ngô vàng trồng trên nương cao, men cũng tự làm từ lá rừng. Ủ thủ công, chưng cất cũng bằng cái nồi đồng cũ kỹ. Uống vào thấy ấm bụng, mà say thì say từ từ, không đau đầu. Em mua luôn mấy lít về làm quà, giá cũng mềm, có mấy chục nghìn một lít thôi.

Nói chung là, rượu ngô ở Hà Giang chỗ nào cũng có, nhưng ngon nhất vẫn là rượu ngô của người Mông, Bác ạ. Mà phải tìm đúng loại ủ thủ công, men lá rừng thì mới chuẩn vị. Chứ giờ nhiều chỗ làm công nghiệp, uống chán lắm.

Hà Giang mua này có quà gì?

Dạ Bác, Hà Giang quà nhiều lắm! Em đi hồi tháng 5, nắng chang chang nhớ chết đi được.

  • Mèn mén: Món này ngon thật, dẻo dẻo, thơm thơm. Nhà em ở dưới xuôi toàn ăn cơm, nên lạ miệng lắm. Mẹ em bảo giống bột ngô nhưng khác hẳn. Mua về làm quà cho bà ngoại, bà thích lắm.

  • Rượu táo mèo: Chai nhỏ xinh, mùi thơm nồng nàn. Em mua 3 chai, 1 cho bố, 1 cho anh trai, 1 tự thưởng. Nhưng mà say lắm nha Bác, em uống có tí đã thấy chóng mặt rồi. Mua ở chợ phiên, giá cũng khá mềm.

  • Thịt trâu gác bếp: Hương vị đậm đà, cay cay. Em mua ít thôi, sợ hỏng. Đợt đó em đi với đám bạn, mỗi đứa mua vài gói về chia nhau. Lần sau phải mua nhiều hơn mới đủ.

Xôi ngũ sắc thì em không mua, thấy nhiều màu sắc quá, không biết có bị pha màu gì không nên em hơi ngại. Thắng cố thì em không dám ăn, nghe nói là làm từ nội tạng. Bánh tam giác mạch thì em mua vài gói nhỏ, ăn tạm được, nhưng không ấn tượng lắm. Rượu ngô em cũng không mua, sợ say quá. Chắc phải lên Hà Giang lần nữa mới mua hết được các đặc sản đó. Khổ nỗi công việc bận bịu quá, em toàn tranh thủ đi chơi vào những dịp ngắn ngủi thôi.

Rượu ngô hà giang có màu gì?

Rượu ngô Hà Giang ấy hả Bác? Ờm... thường thì nó có màu vàng nhạt. Nhưng mà... để con kể Bác nghe.

Hồi ết năm ngoái, con lên Hà Giang, đi Mèo Vạc. Lúc đấy lạnh kinh khủng, tầm 5 độ C. Con vào một quán nhỏ ven đường, thấy mấy ông bà dân tộc đang ngồi uống rượu. Tò mò, con cũng xin nột chén.

  • Màu rượu vàng óng, không phải kiểu vàng chóe đâu, mà kiểu vàng mật ong ấy.
  • Uống vào thấy ấm cả người, mà không bị sốc như mấy loại rượu con hay uống ở dưới xuôi.

Thật ra, cái làm con nhớ nhất không phải màu rượu, mà là cái cảm giác lúc đấy. Ngồi giữa cái lạnh căm căm của Hà Giang, uống chén rượu ngô ấm lòng, nghe mấy ông bà kể chuyện nương rẫy. Nó cứ bình yên thế nào ấy.

Chính xác là màu vàng nhạt, nhưng cái "say lòng" mà Bác nói ấy, nó đến từ nhiều thứ chứ không chỉ mỗi màu rượu đâu ạ.