Hà Giang có quà lưu niệm gì?

148 lượt xem
Hà Giang níu chân du khách bởi cảnh sắc hùng vĩ và cả những món quà đậm chất vùng cao: Ẩm thực: Thịt trâu gác bếp, lạp xưởng, bánh tam giác mạch, cơm lam Bắc Mê... thơm ngon khó cưỡng. Đồ uống: Chè Shan Tuyết, rượu ngô men lá... đặc sản trứ danh. Nông sản: Mật ong bạc hà, hồng không hạt... ngọt ngào tự nhiên. Đây là những gợi ý quà tặng ý nghĩa, mang đậm hương vị Hà Giang.
Góp ý 0 lượt thích

Du lịch Hà Giang nên mua gì làm quà? Đặc sản, quà lưu niệm Hà Giang?

Bây hỏi tao Hà Giang mua gì làm quà à? Khó chọn ghê á!

Thịt trâu gác bếp, lạp xưởng, chè shan tuyết, rượu ngô, mật ong bạc hà, cơm lam Bắc Mê, hồng không hạt... toàn đặc sản thôi. Tao từng lên Hà Giang hồi tháng 10 năm ngoái, mua lạp xưởng về ăn ngon quên sầu luôn á. Đợt đó mua ở chợ Đồng Văn, hình như 300k/kg.

Nhưng mà tao thấy ấn tượng nhất là mật ong bạc hà. Nó thơm kiểu thanh mát lạ lắm, không giống mật ong bình thường. Lần đó mua một chai nhỏ 150ml hết 120k. Uống với trà ngon cực.

À còn bánh tam giác mạch nữa. Tao mua về cho bà chị làm quà. Chị ý khen quá trời. Cũng ở chợ Đồng Văn luôn, mua cả bánh cuốn lẫn bánh nướng.

Thật ra tùy vào sở thích người được tặng nữa á bây. Nếu người ta thích ăn vặt thì mua thịt trâu, lạp xưởng. Nếu thích uống trà thì mua mật ong hoặc chè. Chứ nói chung cái gì cũng ngon, cũng đáng mua hết.

Thông tin ngắn gọn: Quà Hà Giang: thịt trâu gác bếp, lạp xưởng, bánh tam giác mạch, chè shan tuyết, rượu ngô, mật ong bạc hà, cơm lam Bắc Mê, hồng không hạt.

Hà Giang có những đặc sản gì?

Bây hỏi Tao về Hà Giang, nơi đá nở hoa? ừm, để Tao kể...

Hà Giang... không chỉ là đá tai mèo, mà là cả một trời thương nhớ. Mùi khói bếp, vị cay nồng, nhớ sao quên...

  • Thắng dền: Ăn đêm ở Hà Giang, cái lạnh se sắt, bát thắng dền nóng hổi như ôm trọn cả vùng cao. Cái vị ngọt thanh, cái dẻo của bột, tan trong miệng...

  • Thắng cố: Món ăn của người Mông, trước đây thường làm từ lòng ngựa. Bây giờ, người ta có thể dùng thịt bò, thịt lợn. Vị nó... khó tả lắm, phải thử mới biết.

  • Thịt trâu gác bếp: Mùi khói ám vào từng thớ thịt, dai dai, ngọt ngọt. Tao hay mua về nhắm rượu, ngồi ngắm trăng.

  • Lạp xưởng gác bếp: Cũng hun khói như thịt trâu. Vị nó đậm đà, ăn với cơm nóng thì thôi rồi.

  • Phở chua: Sợi phở dai dai, nước dùng chua thanh, thêm chút lạc rang, rau thơm. Tao thích ăn phở chua ở Đồng Văn.

  • Bánh tam giác mạch: Cái bánh giản dị, màu tím đặc trưng. Ăn nó thấy cả vị núi rừng.

  • Xôi ngũ sắc: Đẹp như bức tranh, dẻo thơm. Mỗi màu một vị, tượng trưng cho sự no đủ.

  • Bánh cuốn phố cổ Đồng Văn: Mỏng tang, tráng khéo léo. Ăn kèm nước mắm chua ngọt. Tao thích ăn ở một quán nhỏ gần chợ.

Hà Giang... còn nhiều thứ lắm. Nhưng thôi, để Bây tự khám phá.

Hà Giang có đặc sản gì nổi tiếng?

Ê bây, hỏi Hà Giang có đặc sản gì á hả? Để tao kể cho nghe nè, chuyến trước tao mới lên đó ăn sập luôn, nhớ mãi.

Nói chung là đồ khô ở Hà Giang bá cháy bọ chét. Mấy món như thịt truâ gác bếp đỉnh của chóp, lạp xưởng cũng ngon nhức nách luôn. Mua về nhậu lai rai thì hếr sẩy.

  • Trà Shan Tuyết nữa chớ. Loại này thì khỏi bàn, dân sành trà ai cũng mê. Tao thấy mấy cây chè ở đó toàn mấy trăm năm tuổi không á, ghê thiệt. Mua về biếu mấy bác uống trà thì auto ghi điểm. Mà có loại cổ thụ hiếm lắm nha.
  • Rượu ngô cũng là một đặc sản luôn á. Uống ấm bụng phết.
  • Mật ong bạc hà: thơm lừng luôn.

Ngoài ra, Hà Giang còn có mấy món khác cũng nên thử nè:

  • Hồng không hạt: Ngọt lịm tim.
  • Bánh chè lam tam giác mạch: Cái này lạ nè, ăn vui miệng.
  • Gạo Già Dui Xín Mần: Gạo này nấu cơm thơm dã man. Hôm bữa tao ăn ở homestay, xin thêm mấy chén.

À, với cả nhớ mua thêm mấy cái khăn choàng thổ cẩm về làm quà nữa nha. Mấy bà, mấy mẹ thích mấy cái này lắm. Mà phải trả giá nha bây, không là bị hớ đó.

Hà Giang có đồ ăn gì?

Ừ, Hà Giang… nhiều món lắm bây ạ. Để tao kể nghe, đêm khuya rồi, nghĩ về đồ ăn lại thấy thèm:

  • Cơm lam: Đúng rồi, cơm lam thì ai cũng biết, nhưng ăn ở Hà Giang nó khác. Gạo nương thơm, nướng trong ống tre, ăn với muối vừng thì hết sẩy. Tao nhớ có lần đi phượt, đói meo, ăn một ống cơm lam mà tỉnh cả người.

  • Thắng cố: Món này nặng đô hơn, không phải ai cũng ăn được. Thắng cố ngựa, nấu từ nội tạng ngựa, nghe thì ghê nhưng mà ăn vào ấm bụng lắm. Mấy hôm trời lạnh ở Đồng Văn, có bát thắng cố mà thấy đời nó vui.

  • Bánh tam giác mạch: Bánh này thì dân dã rồi, hoa tam giác mạch nở rộ là có bánh. Ăn bùi bùi, thơm thơm, nhưng dễ ngán. Tao hay mua về làm quà, chứ ăn nhiều thì chịu.

  • Xôi ngũ sắc: Xôi này đẹp mắt, làm từ gạo nếp nương nhuộm màu tự nhiên. Mỗi màu một vị, ăn dẻo thơm. Tao nhớ có lần ăn xôi này ở chợ phiên, thấy người ta gói khéo lắm.

  • Phở chua: Món này lạ, phở trộn với nước chua ngọt, lạc rang, thịt xá xíu. Ăn thanh mát, dễ tiêu. Tao hay ăn phở chua vào buổi trưa hè, thấy đỡ ngấy.

  • Cháo ấu tẩu: Cháo này bổ dưỡng, nấu từ củ ấu tẩu. Nghe nói là phải nấu kỹ lắm mới hết độc. Ăn vào ấm bụng, khỏe người. Nhưng mà tao ít khi ăn, vì không quen vị.

  • Phở gà Tráng Kìm: Phở gà này ngon, gà ta thả vườn, thịt chắc nịch. Nước dùng ngọt thanh, bánh phở dai. Tao hay ăn ở Tráng Kìm, quán vỉa hè thôi mà ngon bá cháy.

  • Bánh cuốn trứng: Bánh cuốn tráng mỏng, thêm trứng gà. Ăn nóng hổi, chấm nước mắm pha. Tao hay ăn sáng ở Hà Giang, bánh cuốn đơn giản mà no bụng.

Mèn mén Hà Giang là gì?

Tao bảo này Bây, mèn mén Hà Giang ấy à? Đơn giản thôi, chính là cơm ngô! Nhưng mà không phải cơm ngô nhà mình ăn hàng ngày đâu nha. Cái này nó… khác hẳn. Ngô của nó được trồng trên vùng cao nguyên đá Hà Giang, đất đai khô cằn, người Mông họ trồng cực khổ lắm, trong những cái hốc đá ấy, gọi là đá tai mèo gì đó. Nghe nói cực kỳ vất vả.

  • Nguyên liệu chính: Ngô được trồng trên cao nguyên đá Hà Giang.
  • Đặc điểm: Khác với cơm ngô thường, vị ngọt hơn, thơm hơn hẳn. Hạt ngô chắc mẩy, mà mùi thơm thì thôi rồi. Lúc đói bụng ngửi thấy thôi cũng muốn ăn ngay rồi. Mình nhớ hồi đi du lịch Hà Giang năm ngoái, mình ăn thử một lần, vị ngọt của nó khác hẳn luôn, thơm nữa.
  • Người chế biến: Chủ yếu là người Mông ở Hà Giang.

Nói chung, nó ngon lắm Bây ạ, ngon hơn cả cơm nhà mình nấu ấy. Ăn thử một lần là nhớ mãi. Mà tao nhớ hồi đó, mình ăn ở một quán nhỏ ven đường, chỉ có vài ba người ngồi, được bà chủ người Mông tận tay làm, nấu ăn ngon lắm luôn. Quán nhỏ xíu, nhưng sạch sẽ, ngon hơn nhiều nhà hàng sang trọng ở thành phố. Khác hẳn cơm ngô bình thường, ngon hơn nhiều. Thơm lắm, ngon lắm. Tóm lại, mèn mén là cơm ngô của người Mông Hà Giang, khác biệt hoàn toàn về hương vị. Bây có dịp lên đó thì nhất định phải thử nha.

rượu ngô Hà Giang có màu gì?

Bây này, rượu ngô Hà Giang á? Tao nói cho nghe, màu nó y như… nắng chiều tà trên cao nguyên đá! Vàng nhạt, sóng sánh, nhìn thôi đã thấy lòng thư thái rồi.

  • Màu sắc: Vàng nhạt, óng ánh.
  • Độ rượu: Vừa phải, không nồng gắt.

Đừng tưởng nhẹ nhàng là không "đáng gờm" nha. Uống nhẹ thôi cũng đủ làm bạn "say nắng" quên cả lối về đấy. Không phải loại rượu để "đổ bê bết" đâu, mà để nhâm nhi, thưởng thức cái vị ngọt ngào, thanh khiết của núi rừng Hà Giang. Tao từng được ông bạn ở Hà Giang gửi cho chai, uống xong nhớ mãi cái vị thơm nồng, hậu vị ngọt nhẹ, cứ vương vấn mãi không thôi. Nói chung là… ngon! Chắc chắn ngon hơn mấy loại rượu pha chế bán tràn lan ngoài kia nhiều. Tao đảm bảo.

Thế nhé, Bây! Hôm nào có dịp, mời Bây chén rượu ngô Hà Giang xem sao. Nhưng nhớ giữ độ, kẻo say rồi lại trách tao không nhắc nhở! Ha ha!

Ăn sáng gì ở mèo vạc?

Bây, à… Ăn sáng ở Mèo Vạc ấy à? Tao nhớ…

  • Thanh Phương Restaurant: Đồ ăn kiểu Á, kiểu Việt. Ngon lắm, thực sự tốt. Tao ăn ở đó rồi, nhớ món phở bò lắm. Nước dùng đậm đà, thịt mềm. Giá cả cũng phải chăng. Đáng để thử.

  • Mr. Hung Italian Restaurant & Bar Wine: Tên nghe Tây quá nhỉ? Tao chưa ăn ở đây bao giờ, thấy trên mạng nhiều người review. Hình như có cả đồ ăn Ý nữa. Có lẽ lần sau đi Mèo Vạc sẽ thử xem sao.

  • Quyet Hang Fast Food: Nếu muốn ăn nhanh thì chắc được. Tao không thích đồ ăn nhanh lắm, nhưng nếu vội thì cũng được. Không biết có ngon không nữa.

Hmm… Đêm nay sao thấy buồn thế nhỉ? Nhớ hồi đi Mèo Vạc, cái không khí lạnh lẽo buổi sáng, mùi thơm của phở bốc lên… Giờ nghĩ lại thấy nhớ. Cái homestay Toàn Phương ấy tao cũng thấy trên mạng, hình như có cả dịch vụ ăn sáng nữa. Nhưng tao ở nhà bạn nên không biết cụ thể như thế nào. Adventure Restaurant thì… chắc là kiểu bình dân thôi. Chỉ có một review trên mạng à. Ngẫm lại thấy cuộc sống cứ trôi nhanh quá. Tao thích Mèo Vạc lắm, cảnh đẹp mà người lại hiền lành. Có lẽ tao sẽ quay lại đó sớm thôi. Giờ buồn ngủ quá rồi. Ngủ thôi.