Hà Giang có đặc sản gì ngâm rượu?

110 lượt xem
Hà Giang nổi tiếng với rượu ngô, đặc sản vùng cao được chưng cất thủ công. Men rượu từ hạt quý, ủ kỹ, tạo nên hương vị đặc trưng. Rượu ngô Hà Giang gắn liền với văn hóa ẩm thực, là thức uống không thể thiếu trong đời sống tinh thần của người dân nơi đây. Bên cạnh rượu ngô, Hà Giang còn có nhiều đặc sản khác như rêu nướng, bánh tam giác mạch và mèn mén.
Góp ý 0 lượt thích

Đặc sản Hà Giang nào ngâm rượu ngon và nổi tiếng nhất hiện nay?

Mày hỏi đặc sản Hà Giang ngâm rượu ngon nhất hả? Tao nói thẳng, rượu ngô chứ còn gì nữa! Đỉnh lắm, tao nhớ hồi tháng 10 năm ngoái, lên Hà Giang, mua ở một quán nhỏ ven đường gần Đồng Văn ấy, hai chai to đùng, mới có 200k thôi. Vị ngọt, thơm nồng, khác hẳn mấy loại rượu ngô bán ngoài thành phố.

Nói chung, rượu ngô Hà Giang ngon nhất, đặc sản rồi. Tao từng thử đủ loại rồi, từ rượu cần đến rượu táo mèo, nhưng rượu ngô này nó có cái gì đó… khác biệt. Không phải chỉ là nồng độ cồn đâu, mà là cái hương vị, thơm thoảng thoảng mùi ngô chín, vị ngọt hậu rất đặc trưng.

Bánh tam giác mạch hay mèn mén ngon đấy, nhưng làm sao sánh được với rượu ngô khi nói đến đồ ngâm rượu. Tao thấy nhiều người ngâm với sâm cau, thảo quả nữa, nghe bảo rất tốt. Nhưng riêng rượu ngô nguyên chất đã đủ mê rồi. Khỏi cần thêm gì nữa.

Đặc sản Hà Giang ngâm rượu ngon nhất: Rượu ngô.

Hà Giang mua này có quà gì?

Mày hỏi Hà Giang mua gì làm quà hả? Đêm nay… sao nhiều suy nghĩ thế…

  • Mèn mén: Đấy, món ăn của bà ngoại mình hồi nhỏ đấy. Bà kể suốt ngày ăn mèn mén với rau cải thôi. Giờ nghĩ lại thấy thương bà. Món này chắc chắn ngon, mua ít về cho bố mẹ mình ăn thử.

  • Xôi ngũ sắc: Đẹp mắt lắm, nhìn thôi đã thích rồi. Mà nghe nói làm cầu kì lắm, công phu lắm. Mỗi màu một ý nghĩa nữa chứ. Hay đấy.

  • Thắng ố: Mình không thích lắm, mùi hơi… nhưng nhiều người thích. Nếu mày thích đồ " mạnh" thì mua thử xem sao.

  • Thịt trâu gác bếp: Cái này ngon. Mình mua về làm quà biếu sếp rồi, sếp khen dữ lắm. Thơm phức, dai dai.

  • Bánh tam giác mạch: Cái này mình thích. Vị hơi lạ, nhưng ngon. Nhẹ nhàng, dễ ăn.

  • Rượu táo mèo: Mùi thơm lắm. Nhưng nhớ uống ít thôi nhé, dễ say lắm. Mẹ mình thích cái này lắm, năm nào mình cũng mua về biếu mẹ.

  • Rượu ngô: Rượu này mạnh lắm, chỉ dành cho dân sành rượu thôi. Mình không dám uống nhiều, sợ say.

Chắc thế thôi… Mệt quá rồi… Ngủ đây…

Hà Giang có rượu gì ngon?

Mày hỏi Hà Giang có rượu gì ngon à? Tao bảo này, rượu ngô chứ gì nữa! Tuyệt cú mèo luôn.

  • Rượu ngô Hà Giang, nhất là của người Mông, ngon bá cháy. Không phải loại rượu ngô đại trà bán ngoài kia đâu nhé.
  • Ngô vàng trồng trên nương cao, men lá rừng tự nhiên. Hương vị khác hẳn. Thơm lắm, ngọt dịu, mà không gắt. Uống vào sướng rơn người.
  • Nhớ hồi tao đi phượt Hà Giang, gặp mấy bác già người Mông, chủ nhà mời uống rượu ngô tự làm. Đã đời! Đến tận bây giờ vẫn nhớ mùi vị ấy. Mà tao nhớ hồi đó là tháng 11 năm ngoái đấy.

Mà nói chung, rượu ngô thì nhiều nơi có, nhưng rượu ngô Hà Giang, đặc biệt là rượu của người Mông, mới là thứ "đỉnh của chóp". Tao nói thật, không đùa đâu. Nghe nói rượu ngô ở vùng khác, công nghệ ủ khác, hương vị nó cũng khác hẳn. Chắc phải lên Hà Giang một chuyến mới biết được. Thèm quá rồi. Năm nay chắc tao lại lên đó chơi. Lại được uống rượu ngô rồi. Hihi.

Rượu ngô Hà Giang ngon nhất là loại được làm từ ngô vàng.

Rượu ngô hà giang có màu gì?

Rượu ngô Hà Giang màu vàng nhạt.

  • Vàng nhạt, sóng sánh. Uống không váng đầu. Say lòng haha. Nhớ hồi trước lên Hà Giang, mua mấy chai về. Uống ngon thật. Không phải rượu để uống say. Vậy để uống kiểu gì nhỉ? Uống nhâm nhi thôi.
  • Nhớ ông anh ở Hà Giang bảo là rượu này nấu bằng men lá rừng. Không biết lá gì. Hỏi thì ổng cười bảo bí mật. Bực mình ghê. Nhưng mà rượu ngon thật. Năm ngoái lên chơi, lại mua thêm mấy chai nữa. Đắt hơn năm trước rồi. Chắc tại xăng tăng.
  • rượu này uống với thắng cố ngon phải biết. Lần trước đi Sapa có ăn thắng cố. Không ngon bằng ở Hà Giang. Hay tại không có rượu ngô đi kèm? Đúng rồi, chắc vậy. Thắng cố phải có rượu ngô mới đúng bài. Nhớ hồi đó... thôi quên rồi.
  • Định tết này lên Hà Giang chơi. Mua thêm rượu về. Mà giờ bận quá. Chưa chắc đi được. Tiếc ghê. Không biết bao giờ mới được uống rượu ngô Hà Giang nữa. Haizz. Thèm quá! Nhà còn chai cuối cùng. Để dành mãi chưa dám uống.

Ăn gì ở Mèo Vạc Hà Giang?

Mày hỏi ăn gì ở Mèo Vạc à? Thắng cố. Thắng cố nóng hổi, thơm nồng. Nhớ hồi tao lên Mèo Vạc, trời se se lạnh. Cái lạnh của vùng cao nó khác lắm. Thấm sâu vào da thịt. Một bát thắng cố, khói bốc nghi ngút. Ăn một miếng, người ấm hẳn lên. Ngon phải biết.

  • Thắng cố: Món này kinh điển rồi, chợ phiên Mèo Vạc cuối tuần lúc nào cũng có. Tao nhớ hồi đó ăn ở ngay chợ, đông vui lắm. Chợ phiên vùng cao nó khác hẳn miền xuôi.

Rồi mèn mén. Mèn mén ngô chấm với muối vừng. Đơn giản mà ngon. Nhớ cái cảm giác từng hạt ngô vỡ ra trong miệng. Ngọt ngọt, bùi bùi. Mèn mén chấm thắng cố cũng ngon tuyệt.

  • Mèn mén: Mày có thể tìm ăn ở các quán ăn địa phương. Nhà hàng cũng có nhưng tao thấy ăn ở mấy quán nhỏ nó đúng vị hơn.

À còn bánh cuốn trứng. Tao nhớ có một quán nhỏ bán bánh cuốn trứng ở gần chợ. Bánh cuốn nóng hổi, thêm quả trứng gà ta beo béo. Sáng sớm, trời se lạnh, ăn một đĩa bánh cuốn là tuyệt vời.

  • Bánh cuốn trứng: Chỗ này tao không nhớ rõ tên quán nữa, hình như gần cái dốc lên chợ ý. Mày cứ hỏi người dân địa phương xem.

Còn nữa, cháo ấu tẩu. Ăn một bát cháo ấu tẩu buổi tối, ngủ một giấc đến sáng. Ngon mà bổ nữa.

  • Cháo ấu tẩu: Món này ở đâu cũng có.

Đấy, lên Mèo Vạc thì cứ mấy món đó mà chén. Đảm bảo ngon.

Bánh gì đặc sản Hà Giang?

Mày hỏi bánh gì đặc sản Hà Giang à? Tao nói cho mày nghe, bánh đá chứ còn gì nữa! Cái loại bánh này, nghe tên thôi đã thấy chất chơi rồi, đúng không? Giống như cái tên của tao ấy, nghe thôi đã thấy... à mà thôi, không liên quan.

  • Bánh đá Hà Giang: Đặc sản của người Dao áo dài, nghe sang chảnh chưa? Không phải đá thật đâu nha, mày đừng tưởng tượng lung tung. Mà đá ở đây là chỉ hình dạng bánh thôi. Bánh hình tròn, dẹt, cứng cáp như...đá, hiểu chưa?

  • Nguyên liệu: Gạo nếp cái hoa vàng, rang lên cho thơm lừng rồi xay nhuyễn. Thêm tí mật mía, chút gừng, vừng nữa là chuẩn bài. Công thức gia truyền, mày mà muốn biết chi tiết thì phải tìm đến tận nhà bà cụ làm bánh đá ở Phó Bảng nhé! Bà ấy khó tính lắm đấy, đừng có mà làm phiền bà ấy lúc đang làm bánh. Lúc bà ấy đang làm bánh thì bà ấy sẽ chẳng nói với mày câu nào.

  • Cách làm: Công phu lắm, không phải ai cũng làm được đâu. Tao từng thấy bà ngoại tao làm, mất cả buổi chiều mới xong một mẻ. Bánh phải được làm thật khéo, không thì sẽ bị nát, không giòn. Mày mà làm hỏng là coi chừng bị mắng cho lên bờ xuống ruộng đấy.

  • Vị ngon: Vừa dẻo, vừa thơm, lại có vị ngọt dịu của mật mía, cay nhẹ của gừng... Ăn kèm với trà nóng thì tuyệt cú mèo! Tao bảo đảm mày ăn một cái là nghiện luôn. Nói chung là ngon hơn cả bánh tráng nướng ở phố cổ đấy.

Nói chung, bánh đá Hà Giang là nhất! Mày có dịp lên Hà Giang nhớ thử nhé, đừng quên mua về làm quà nữa. Nhưng nhớ mua ở chỗ uy tín đấy, kẻo mua phải hàng nhái. Tao thì hay mua ở một bà cụ bán bánh ở gần chợ Phó Bảng. Bánh bà ấy làm ngon tuyệt vời ông mặt trời. Thôi, tao phải đi làm việc đây. Hẹn gặp lại!