Em Có Về Quảng Bình Với Anh Không

46 lượt xem
Về Quảng Bình với anh á?Ừm...cũng được đấy chứ.Nghĩ lại cũng lâu rồi chưa đi đâu xa.Biển ở đó đẹp phải biết, hình như có Động Phong Nha nữa.Mà khoan...đi lúc nào, đi mấy ngày?Phải xem lại lịch đã, dạo này bận tối mắt tối mũi luôn ấy.Tuần sau thì hình như có hẹn với đám bạn rồi.Mà thôi, để xem tình hình rồi tính, Quảng Bình cũng gần, đi lúc nào chả được.Nhớ hồi trước đi Đà Nẵng, cũng biển xanh cát trắng mà nắng kinh khủng, cháy nắng đen thui luôn.Haizzz... kem chống nắng chắc phải mang theo cả lít. Quảng Bình thì mình cũng chưa đi bao giờ, nghe nói đồ ăn ngon lắm.Hình như có món bánh bột lọc gì đó, phải thử mới được.À mà đi kiểu gì nhỉ, máy bay hay tàu hỏa?Máy bay thì nhanh mà hơi tốn kém, tàu thì lâu la, mà nghĩ lại cũng thú vị, ngắm cảnh dọc đường.Mà thôi kệ, cái này tính sau.Quan trọng là phải sắp xếp được thời gian.Công việc chất đống thế này, nghĩ mà oải. Đúng rồi, đi Quảng Bình với anh thì ở đâu?Khách sạn hay homestay?Thích homestay hơn, cảm giác gần gũi, mà tìm được chỗ ưng ý thì cũng khó.Mà anh định đi những đâu?Chỉ có biển với Phong Nha thôi à?Nghe nói còn nhiều chỗ đẹp lắm, phải lên kế hoạch cho đàng hoàng, chứ đi chơi mà không có lịch trình cụ thể thì chán chết.Như hồi đi Sapa, cứ lang thang hết chỗ này đến chỗ khác, cuối cùng chẳng nhớ được gì mấy.Lần này phải khác. Nói chung là cũng muốn đi lắm, đổi gió một tí cho khuây khỏa.Mà thôi, để em xem lại lịch trình công việc với mấy cái hẹn hò rồi báo lại cho anh sau nha.Đừng có giục, để em suy nghĩ đã.Cũng phải chuẩn bị đồ đạc các thứ nữa chứ.Mà Quảng Bình mùa này nắng không anh?
Góp ý 0 lượt thích

Em có muốn cùng anh về Quảng Bình, khám phá những điều thú vị ở nơi đó không?

Ôi Quảng Bình hả?Để xem nào...Thật ra thì, em chưa từng đặt chân đến Quảng Bình bao giờ á.Lúc nào nghĩ về miền Trung, đầu em cứ auto nhảy số ra Đà Nẵng, Hội An trước tiên thôi hà.Nhưng mà...anh rủ thì em cũng thấy tò mò phết đó!

Nghe nói Quảng Bình có động Phong Nha - Kẻ Bàng đúng không?

Hồi đó xem ảnh trên mạng thấy choáng ngợp luôn á.Mấy cái thạch nhũ nhìn cứ như cảnh trong phim khoa học viễn tưởng ấy, mà lại là thật chứ!Rồi còn có biển Nhật Lệ nữa, em thích biển lắm, kiểu biển xanh cát trắng nắng vàng í.Không biết biển ở Quảng Bình có "ăn đứt" mấy chỗ em từng đi không ta?

(em là em hơi bị khó tính vụ biển đó nha :P)

Nhưng mà, thú thật là em cũng hơi lo vụ thời tiết.Miền Trung mà, cứ đến mùa mưa bão là thấy thương luôn á.Không biết đi vào thời điểm nào thì "ổn áp" nhất nhỉ?Với lại, em cũng quan tâm đến vụ ăn uống nữa.

Nghe nói Quảng Bình có mấy món hải sản tươi rói, rồi còn bánh bột lọc trứ danh nữa chứ.Anh "chịu trách nhiệm" vụ dẫn em đi ăn mấy món đặc sản đó nha!:D

Nói chung là, em thấy hứng thú với lời đề nghị của anh đó.Quan trọng là...anh cho em thêm thông tin chi tiết đi.Mình đi vào thời gian nào?

Lịch trình cụ thể ra sao?Chỗ ăn, chỗ ở thế nào?Nghe "review" kĩ càng xong thì em mới "chốt đơn" được, hihi.À, mà anh có "bí mật" gì ở Quảng Bình muốn chia sẻ với em không?Kể em nghe trước đi, để em còn "lên dây cót" tinh thần nữa chứ!

Bài hát này gợi cảm xúc gì cho bạn?

Nói thật, bài hát này làm tôi nhớ đến cái hồi… hồi học cấp 3.Cái thời áo trắng ngây ngô, chạy xe đạp cũ kĩ đến trường.Nhạc lúc đó toàn nghe lén lút qua cái tai nghe bé xíu trong giờ học.Không hiểu sao giai điệu bài này nó cứ lẩn quẩn, cứ như phim quay chậm vậy.Thấy mình bé lại, ngốc nghếch, vụng về.

Có chút buồn cười.Chỗ đoạn điệp khúc á, như kiểu… à mà thôi, khó diễn tả lắm.Giống như kiểu bị ai đó giật mạnh một cái ấy, tỉnh ra khỏi giấc mơ.Mà giấc mơ đó đẹp lắm, toàn hình ảnh của những ngày xưa cũ.

Hồi đấy, có một đứa con gái… mà thôi, kệ đi.Chuyện cũ rồi.

Cũng chẳng liên quan gì đến bài hát này cho lắm.Chỉ là tự dưng nhớ lại.Nhớ cái cảm giác bồi hồi khi nghe nhạc bằng walkman cũ, cái cảm giác lo lắng sợ thầy cô bắt được.Bây giờ nghĩ lại thấy mắc cười.Mà cũng thấy tiếc nuối.Thời gian trôi nhanh thật.

Bài hát này cũng không phải gu tôi hồi đó.

Tôi mê rock với metal hơn.Nhưng giờ nghe lại, lại thấy… khác.Hình như trưởng thành rồi thì cảm nhận âm nhạc cũng khác đi.Chắc vậy.Không biết mọi người thấy sao, chứ tôi nghe xong thấy lòng mình bình yên lạ.Như kiểu… sau bao nhiêu năm bôn ba, cuối cùng cũng tìm được một chỗ để nghỉ ngơi.

Có chút gì đó hoài niệm, có chút gì đó nhẹ nhàng, mà cũng có chút gì đó man mác buồn.Khó nói lắm.

Bạn thích nhất câu hát nào trong bài?

Thật lòng mà nói, mình thích nhất câu hát "Dù đời nổi trôi, mình vẫn là mình thôi" trong bài hát này.

Với mình, câu hát này không chỉ đơn thuần là một lời khẳng định, mà nó còn mang một ý nghĩa sâu sắc về sự kiên định và bản lĩnh sống.Trong cuộc sống, ai cũng phải đối mặt với những khó khăn, thử thách, những biến động không ngừng.

Có những lúc ta cảm thấy lạc lõng, hoang mang, thậm chí là muốn gục ngã.

Nhưng chính câu hát này đã nhắc nhở mình rằng, dù cho cuộc đời có xô đẩy ta đến đâu, dù cho hoàn cảnh có thay đổi như thế nào, thì điều quan trọng nhất là mình vẫn phải giữ được bản chất, giữ được con người thật của mình.

Đừng để những tác động bên ngoài làm thay đổi giá trị, lý tưởng và những điều mà mình tin tưởng.

Câu hát này còn là một lời động viên, một nguồn sức mạnh để mình vượt qua những khó khăn.Nó giúp mình nhận ra rằng, sự kiên định và bản lĩnh là chìa khóa để mình có thể đối mặt với mọi thử thách và sống một cuộc đời ý nghĩa.

Mỗi khi cảm thấy chán nản hay mất phương hướng, mình thường tự nhủ rằng: "Dù đời nổi trôi, mình vẫn là mình thôi".Và thế là mình lại có thêm động lực để tiếp tục cố gắng.

Hình ảnh Quảng Bình hiện lên thế nào?

Quảng Bình hả?Ờ, để tôi kể cho nghe...

Với tôi, Quảng Bình không phải là mấy cái clip du lịch chỉnh sửa lung linh đâu.Nó là cái nắng cháy da cháy thịt, kiểu mà đi xe máy buổi trưa là thấy rát hết cả mặt ấy.Rồi cả gió Lào nữa chứ, thôi rồi, chỉ muốn chui vào cái hang nào đó trốn thôi.Nhưng mà...lạ lắm à nghen, cái khắc nghiệt đó nó lại làm cho cái đẹp của Quảng Bình nó thêm phần...hùng vĩ, hay sao ấy.

Tôi nhớ hồi nhỏ, mỗi lần về quê ngoại ở Ba Đồn là y như rằng phải ra biển chơi.Biển Nhật Lệ hồi đó đâu có được "make-up" kỹ càng như bây giờ.Nó hoang sơ lắm, cát thì vàng ươm, sóng thì to vật vã.Mà cái hay là...tắm biển xong, người nó cứ rít rít, khó chịu kinh khủng.Nhưng mà lại ghiền, kiểu gì cũng đòi ra cho bằng được.Chắc là do cái vị mặn mòi của biển, cái gió lồng lộng thổi tung cả tóc tai nó ám ảnh mình từ bé rồi.

Rồi cái vụ Phong Nha - Kẻ Bàng nữa chứ.

Thú thật, lúc đầu tôi cũng không hào hứng lắm đâu.Cứ nghĩ là mấy cái hang động thì có gì hay ho, chắc cũng chỉ là mấy nhũ đá với măng đá thôi mà.Nhưng mà...ai dè đâu, bước chân vào động Thiên Đường là tôi "wow" liền.Nó rộng lớn, nó kỳ vĩ...kiểu như mình đang lạc vào một thế giới khác ấy.Ánh sáng hắt lên mấy cái nhũ đá, tạo thành đủ hình thù kỳ lạ.Lúc đó mới thấy, hóa ra tạo hóa nó cũng "điên" thật, tạo ra được một cái nơi mà mình cứ ngỡ chỉ có trong phim ảnh thôi.

À mà nhắc tới Quảng Bình, không thể không nói tới mấy món ăn được.Bánh bột lọc ở đây là nhất rồi, không đâu sánh bằng.Rồi cháo canh nữa chứ, trời lạnh mà húp một bát cháo canh nóng hổi là thấy ấm lòng liền.Mấy món hải sản thì khỏi bàn, tươi roi rói, giá cả lại phải chăng nữa chứ.Mà cái hay là, dù đi đâu xa, ăn bao nhiêu món ngon vật lạ, thì tôi vẫn cứ nhớ cái hương vị mộc mạc, dân dã của đồ ăn Quảng Bình.

Nói chung là...để mà diễn tả Quảng Bình bằng một vài câu chữ thì khó lắm.

Nó là cả một miền ký ức, cả một khoảnh trời thương nhớ.Nó không phải là một bức tranh hoàn mỹ, không tì vết, mà nó là một bức tranh được vẽ bằng những gam màu chân thật nhất, bằng những đường nét thô sơ nhất.Và có lẽ, chính cái sự "không hoàn hảo" đó nó lại làm cho Quảng Bình trở nên đặc biệt, trở nên đáng yêu đến vậy.

Thôi, nói tới đây thôi, không khéo lại thành ra luyên thuyên mất.Mà hỏi thật nha, bạn đã tới Quảng Bình bao giờ chưa?

Nếu chưa thì nên đi thử một lần đi, biết đâu lại "ghiền" như tôi thì sao?Hehe.

Điều gì khiến bạn muốn đến Quảng Bình?

Động Phong Nha chắc rồi.Ai mà chẳng nghe danh.Hồi bé xem ảnh trên báo, kiểu mê mẩn luôn á.Cái kiểu hùng vĩ, bí ẩn… Nó cứ như kiểu… kiểu một thế giới khác ấy.Càng đọc càng thấy tò mò.Mà hình như Phong Nha nó cũng kiểu… giữ kỉ lục gì về hang động dài nhất hay đẹp nhất thế giới gì đó phãi không nhỉ?Đại loại là có cái gì đó rất "nhất".Cái đấy cũng là một phần lý do.

Rồi biển nữa.Đọc review thấy bảo biển Quảng Bình đẹp, hoang sơ.Mình thì không khoái kiểu biển đông đúc xô bồ.

Càng vắng vẻ càng thích.Thích cái cảm giác nằm dài trên bãi cát, nghe tiếng sóng vỗ, nhìn ra biển mênh mông.Cái kiểu bình yên giữa bộn bề ấy.À mà hình như ở Quảng Bình cũng có mấy cái bãi biển kiểu… bán hoang sơ, ít người biết đến.Đang tính tìm hiểu thêm.

Mà nói đến Quảng Bình lại nhớ đến… hình như ở đấy cũng có đền thờ Đại tướng Võ Nguyên Giáp thì phải.Mình rất kính trọng ông.Nếu có dịp đến Quảng Bình thì nhất định phải ghé thăm.

Còn gì nữa nhỉ… À, đồ ăn!

Hình như đặc sản Quảng Bình là khoai deo, bánh bột lọc.Mình hảo ngọt nên bánh bột lọc là món khoái khẩu.Nghe đồn bánh bột lọc Quảng Bình ngon lắm.Cũng đang tính kiếm quán nào ngon ngon để thử.

Đại loại là vậy.Quảng Bình có nhiều thứ thu hút mình.Từ thiên nhiên đến lịch sử, văn hóa, ẩm thực… Nói chung là một điểm đến đáng để trải nghiệm.Chắc chắn sẽ đi trong thời gian tới.Mà không biết đi mùa nào đẹp nhất nhỉ?Cái này phải nghiên cứu thêm.