Đặc sản Huế có những gì?

86 lượt xem
Huế níu chân du khách bằng ẩm thực đặc sắc: Cơm hến, bún hến: Hương vị dân dã, đậm đà. Cơm nguội là bí quyết tạo nên độ giòn tan độc đáo. Bún bò Huế: Sợi bún to, nước dùng đậm đà, thơm lừng. Mè xửng, chè Huế: Ngọt ngào, thanh mát, mang đậm nét cố đô. Nem lụi, tré Huế: Món nhậu khoái khẩu, hương vị đặc trưng khó quên. Bánh canh Nam Phổ, tôm chua Huế: Thức quà bình dị, làm say lòng thực khách.
Góp ý 0 lượt thích

Đặc sản Huế là gì? Món ăn, quà tặng nổi tiếng nào nên mua khi du lịch Huế?

Rồi, bây hỏi đặc sản Huế hả? Để tao kể cho nghe, tao dân gốc Tràng Tiền đây, không "dẹo" đâu.

Mấy món ăn phải thử:

  • Cơm hến / Bún hến: Cái này là chân ái rồi, mà phải ăn đúng kiểu cơm nguội xào lên mới phê. Nhớ, cơm nguội nha, đừng có ăn cơm nóng là thấy sai sai liền á.
  • Bún bò Huế: Cái này thì khỏi bàn, ai tới Huế mà không ăn là coi như chưa tới. Nhưng mà quán nào nấu cũng khác á, phải tìm được quán hợp khẩu vị mới ngon.
  • Bánh canh Nam Phổ: Sợi bánh to đùng, nước sền sệt, ăn lạ miệng lắm.
  • Nem lụi Huế: Cuốn với rau sống, chấm mắm nêm thì bá cháy.

Quà tặng mua về:

  • Mè xửng: Cái này thì khỏi phải nói, ai cũng biết rồi. Nhưng mà mua ở mấy tiệm lớn cho chắc ăn, chứ mua lề đường nhiều khi không ngon.
  • Chè Huế: Chè sen, chè đậu ván, chè kho... đủ loại hết. Mua về nấu ăn dần cũng được.
  • Tré Huế: Món này nhậu lai rai thì hết sẩy.

Tôm chua Huế: Món này hơi kén người ăn, nhưng mà ai ăn được thì ghiền luôn.

Nói thiệt, tao thấy mấy món này ăn tại chỗ vẫn ngon hơn mua về. Kiểu như cái không khí Huế nó làm cho món ăn ngon hơn vậy đó. Hồi trước tao hay dẫn bạn bè đi ăn ở mấy quán vỉa hè đường Trương Định á, vừa rẻ vừa ngon. Giờ không biết còn không nữa, lâu rồi tao không về.

À, mà nhớ nha, đi Huế phải đi chậm chậm mà cảm nhận. Đừng có đi nhanh quá là mất hết cái hay đó. Tao nói thiệt đó!

Đặc sản Huế có gì làm quà?

Bây hỏi đặc sản Huế làm quà hả? Tao liệt kê cho nè:

  • Trà cung đình Huế: Tao thấy cái này được, sang, xịn, mịn. Mà hồi tao đi mua toàn thấy trà Atiso với trà sen là nhiều. Lần trước tao mua cho bà già tao hộp trà sen, bả khen quá trời.

  • Tré Huế: Cái này ngon nè bây. Tao thích tré Bà Đệ. Cay cay, chua chua, ăn với bánh tráng nướng nhức nách! Nhớ dặn người bán bỏ đá khô nha, không là hỏng đấy. Hồi tao mua về Sài Gòn, quên dặn bỏ đá khô, về tới nơi nó bốc mùi luôn.

  • Mè xửng Huế: Tao thấy mè xửng chỗ nào cũng bán, chẳng có gì đặc biệt. Mà thôi, mua cũng được. Có mấy chỗ bán mè xửng bọc dừa ngon lắm. Có điều ngọt gắt quá! Ăn miếng là tởn tới già. Lần sau chắc tao mua mè xửng thường thôi.

  • Bưởi Thanh Trà: Cái này ngon nè, nhưng mà lích kích mang về lắm. Tao thấy mua mấy cái bánh kẹo nhỏ nhỏ cho tiện. Bưởi năm roi với bưởi da xanh ngon hơn.

  • Mắm sò Lăng Cô: Cái này ngon bá cháy! Chấm rau luộc là nhất. Tao nhớ hồi đó đi ăn ở Lăng Cô, quán ven đường có bán mắm sò này. Tao ăn hết nguyên chén mắm luôn á. Mà mua về thì cũng ngại hỏng, đổ bể các kiểu. Mà thôi, ráng giữ kĩ thì chắc được.

  • Nem Huế, kẹo cau Huế: Mấy món này chắc chắn phải mua rồi. Nhất định phải mua luôn á! Kẹo cau Huế tao thích ăn loại mềm mềm. Có loại cứng ngắc, ăn gãy răng.

  • Nón Huế: Cái này làm quà lưu niệm được. Đẹp mà. Tao nhớ hồi xưa mẹ tao mua cho tao cái nón bài thơ. Giờ chắc hư đâu rồi. Mua về treo tường cũng được.

Hải Phòng có đặc sản gì?

Tao trả lời Bây này: Hải Phòng, nói đến đặc sản thì nhiều lắm, nào có dễ kể hết!

Bánh đa cua, đấy là thứ nhất, ai cũng biết rồi. Nước dùng ngon ngọt, đậm đà, đúng chất "hải sản" luôn. Thế nhưng, có bao giờ Bây nghĩ xem, tại sao bánh đa cua lại ngon đến thế không? Có phải do sự kết hợp hài hòa giữa vị ngọt của cua bể, độ dai của bánh đa, hay cái vị chua thanh của giấm bỗng? Thật ra, đấy là cả một nghệ thuật ẩm thực đấy. Chứ không chỉ đơn thuần là trộn các nguyên liệu lại với nhau.

  • Cua bể tươi ngon là yếu tố quyết định.
  • Bánh đa phải dai vừa phải. Không quá mềm, không quá cứng.
  • Nước dùng phải được ninh kỹ, có đủ vị ngọt, mặn, chua, cay.

Nem cua bể cũng nổi tiếng không kém. Nem cua bể Hải Phòng khác biệt ở cái độ tươi ngon của cua. Cái này Bây phải tự mình đến tận nơi để thưởng thức mới hiểu được hết tinh túy của nó. Suy cho cùng, ẩm thực cũng là một phần của văn hóa, của lịch sử. Mỗi món ăn đều mang trong mình một câu chuyện.

  • Cua bể tươi sống, thịt chắc.
  • Vị ngọt tự nhiên của cua.
  • Vỏ nem giòn tan.

Rồi còn bánh mì cay, dừa dầm, sủi dìn, nộm sứa đỏ, rượu nếp cái hoa vàng, nem chua An Thọ nữa. Từng món ăn là một trải nghiệm riêng biệt. Bây thử tưởng tượng, ngồi nhâm nhi ly rượu nếp cái hoa vàng, bên cạnh là đĩa nem chua An Thọ thơm lừng… ôi thôi, tuyệt vời! Đời người ngắn lắm, Bây nên tranh thủ tận hưởng những điều thú vị này. Nhà tao ở ngay gần chợ Cát Dài, nếu có dịp, Bây qua nhà tao chơi, tao dẫn đi ăn hết những món này. Thế nhé!

Đặc trưng món ăn của miền Trung Huế là gì?

Tao nói cho Bây nghe này, đặc trưng món ăn Huế á? Bún bò Huế chứ còn gì nữa! Ngon bá cháy, đỉnh của chóp luôn!

  • Nước dùng thì ngọt lịm tim, ngọt kiểu xương ninh cả ngày lẫn đêm ấy, chứ không phải ngọt kiểu đường mía đâu nha. Mắm ruốc đậm đà, hương thơm nức mũi, nghe mùi thôi đã muốn xỉu lên xỉu xuống rồi.
  • Cay á? Cay tê tái cả lưỡi, cay kiểu "đã đời", không phải cay kiểu húng hắng nhẹ nhàng đâu. Sả thì thơm phưng phức, đúng chất Huế.
  • Ăn nóng mới phê, cứ phải nóng hổi, khói nghi ngút mới đúng điệu. Rau sống chấm kèm, thêm tí chanh cho nó dậy mùi, thôi rồi!

Nhà tao hồi trước ở gần chợ Đông Ba, mỗi sáng đều thấy bán bún bò, mùi thơm nồng nàn cả một góc phố. Thậm chí, tao còn nhớ có lần bị bạn tao lừa, bảo là bún bò Huế "thần thánh" bán ở quán cóc ven đường, cuối cùng lại là tô bún bò nấu bằng mì chính, chán chết đi được. Mà nói chứ, bún bò Huế ngon nhất vẫn là ở Huế, đúng không?

Yên Tử, Quảng Ninh có đặc sản gì?

Bây hỏi đặc sản Yên Tử hả? Để tao kể bây nghe...

  • Măng trúc Yên Tử: Nghe tên thôi đã thấy Yên Tử rồi. Mùa mưa mới có, ăn giòn giòn, ngọt thanh, xào hay nấu canh đều ngon. Tao hay mua về xào măng với thịt bò, thêm chút ớt nữa thì... khỏi chê.

  • Bánh chè lam: Cái này thì quá quen rồi. Bánh dẻo, thơm mùi gạo nếp, gừng. Uống trà nóng mà có miếng chè lam thì ấm bụng phải biết. Ngày xưa bà tao hay làm bánh này lắm.

  • Rau dớn: Rau rừng đó bây. Lúc đầu ăn hơi nhớt nhớt, nhưng quen rồi lại thấy ngon.Rau này luộc chấm mắm tôm là chuẩn bài, hoặc xào tỏi cũng được.

  • Rượu mơ Yên Tử: Cái này thì dành cho mấy ông thích nhâm nhi. Rượu ủ từ quả mơ, uống vào ngọt ngọt, thơm thơm, mà say lúc nào không hay.

  • Mật ong rừng: Mật này thì phải tìm đúng chỗ mới có mật ngon. Mật ong rừng Yên Tử thơm, đặc, ngọt đậm đà, không như mật nuôi đâu. Dùng pha nước ấm uống mỗi sáng thì tốt phải biết.

Quảng Ninh có món ăn gì ngon?

Bây hỏi món ngon Quảng Ninh à? Tao kể mày nghe, hè năm ngoái, tao với đám bạn kéo nhau ra Hạ Long. Trời ơi, nóng muốn xỉu. May mà tìm được quán chả mực ( tên quán đã thay đổi vì lý do riêng tư) ngon bá cháy. Vị ngọt của mực tươi, dai dai, chấm mắm ớt cay xè đã đời. Vừa nhai vừa xuýt xoa. Lúc sau gọi thêm bát bún bề bề. Nước dùng ngọt lừ, thịt bề bề chắc nịch, ăn no căng bụng.

  • Chả mực: Vị ngọt dai, chấm mắm ớt cay xè.
  • Bún bề bề: Nước dùng ngọt, thịt bề bề chắc.

Hôm sau, bọn tao lên Yên Tử. Leo núi mệt bã, xuống núi làm bát bánh cuốn nóng hổi. Bánh mềm, nhân thịt thơm phức, chấm nước mắm chua ngọt. Tao gọi thêm đĩa khâu nhục nữa. Thịt ba chỉ mềm tan, lớp da giòn rụm, ăn kèm với rau sống.

  • Bánh cuốn: Bánh mềm, nhân thơm, nước chấm chua ngọt.
  • Khâu nhục: Thịt mềm tan, da giòn, ăn kèm rau sống.

Tiên Yên nghe nói có gà đồi, cà sáy với bánh gật gù ngon lắm. Mà tiếc là hôm đó tao hết thời gian rồi, nên chưa kịp thử. Mày ra Quảng Ninh thì thử mấy món tao kể xem sao.