Chợ Đà Lạt vào ban đêm còn có tên gọi khác là gì?

93 lượt xem
Chợ Đà Lạt về đêm, còn được biết đến với cái tên Chợ Âm Phủ, gợi lên sự huyền bí, nhộn nhịp. Tên gọi này xuất phát từ hoạt động mua bán sầm uất từ chiều tối đến khuya. Người dân địa phương thường gọi đơn giản là Chợ Đêm hoặc Chợ Đà Lạt để chỉ phiên chợ đêm này.
Góp ý 0 lượt thích

Chợ đêm Đà Lạt có tên gọi khác là gì?

Chế, Em thấy cái tên Chợ Âm Phủ hay lắm, nghe bí ẩn ghê! Đúng rồi, người ta gọi chợ đêm Đà Lạt thế đấy, vì cứ chiều xuống là nhộn nhịp kinh khủng, bán đủ thứ từ đồ ăn vặt đến quần áo, đèn lồng đủ màu sắc, như một thế giới khác mở ra vậy.

Em nhớ hồi tháng 10 năm ngoái, đi Đà Lạt với đám bạn, chúng em ở gần đó nên cứ tối nào cũng ra ngồi ngắm nghía. Lúc đó giá đồ ăn tầm 20-30k/món, rẻ lắm!

Nhưng mà cũng hay gọi là Chợ Đêm Đà Lạt thôi, hoặc đơn giản là Chợ Đà Lạt nếu nói chung chung. Em thấy nhiều người gọi vậy hơn, dễ hiểu mà.

Chợ đêm Đà Lạt còn được gọi là Chợ Âm Phủ, Chợ Đêm hoặc Chợ Đà Lạt.

Ăn gì ngon ở chợ đêm Đà Lạt?

Chế hỏi khó Em rồi! Chợ đêm Đà Lạt á? ôi thôi, cái gì cũng ngon, chỉ sợ Chế no quá lăn về thôi chứ chẳng có gì dở cả!

  • Bánh tráng nướng: Pizza Việt Nam đó Chế, mà ngon hơn pizza Ý nhiều.

  • Kem bơ: Ăn cho mát ruột, kiểu như đang yêu mà không lo thất tình á.

  • Bánh canh, bún riêu: Ăn để ấm bụng, tối Đà Lạt lạnh lắm, không đùa đâu.

  • Ốc gánh: Ngồi xổm ăn mới đúng điệu, nhớ xin thêm chén nước mắm gừng nha.

  • Bánh mì xíu mại: Chấm ngập bánh mì vào chén xíu mại, phê chữ ê kéo dài luôn.

  • Trái cây lắc: Tưởng tượng mình là DJ, lắc trái cây cho đời thêm tươi.

  • Sữa đậu nành nóng: Uống xong hát karaoke chắc chắn lên tông liền.

  • Yaourt và trứng gà lòng đào: Món này ăn khuya mới "deep", kiểu triết lý nhân sinh đó Chế.

Đùa thôi, Chế cứ ăn hết đi, không ngon Em chịu phạt rửa chén cả đêm cho Chế luôn! (Mà Chế rửa thì chắc nhanh hơn á).

Chợ đêm Đà Lạt có món ăn gì?

Uầy, chợ đêm Đà Lạt hả? Để Chế nhớ xem...

  • Bánh tráng nướng chắc chắn rồi, kiểu gì cũng phải chén một cái. Nhớ hồi đó đi với đám bạn, đứa nào cũng đòi ăn bằng được, mà phải ăn ở ngay cái chỗ vỉa hè đông nghẹt người ấy mới chịu.
  • Kem bơ nữa, béo ngậy. Nhưng mà dạo này Chế sợ béo nên ít ăn hẳn. Hôm bữa đi ngang qua thấy quán kem bơ cũ vẫn còn, tự nhiên thấy nhớ hồi sinh viên ghê.
  • Bánh canh, bún riêu cũng có, nhưng mà hình như không phải đặc sản lắm. Hay tại Chế không hảo mấy món này ta?
  • Ốc gánh thì khỏi bàn, trời lạnh lạnh mà xì xụp ốc là nhất. Mà Chế hay bị dị ứng hải sản, ăn xong toàn phải uống thuốc.
  • Bánh mì xíu mại Đà Lạt thì ngon khỏi nói. Chấm với nước xíu mại nóng hổi, thêm chút sa tế nữa là bá cháy.
  • Trái cây lắc nữa chứ, đủ loại quả trộn lại, chua chua ngọt ngọt. Nhưng mà nhiều khi người ta cho đá nhiều quá, ăn chán.
  • Sữa đậu nành nóng là must-try nha. Uống vào ấm cả người. Mà dạo này nhiều chỗ làm dở ẹc, toàn pha bột.
  • Yaourt với trứng gà lòng đào nữa. Yaourt thì Chế thích ăn loại tự làm hơn, còn trứng gà lòng đào thì phải có hành lá mới ngon.

Ugh, tự nhiên thèm Đà Lạt ghê. Lâu lắm rồi chưa lên đó chơi. Hay cuối tuần này Chế book vé đi luôn ta?

Chợ đêm có món gì ngon?

Chế muốn ăn gì nào?

  • Đậu hủ thối: Nghe kinh dị vậy thôi, chứ thử rồi nghiện đấy. Bí quyết nằm ở cách lên men và gia vị tẩm ướp. Em thích ăn loại chiên giòn rụm chấm sốt cay xè.
  • Xúc xích gạo: Dẻo dẻo, thơm thơm, ăn kèm tương ớt ngọt là chuẩn bài. Em hay mua ở hàng gần trường cấp 3, ngon quên sầu.
  • Bánh mì sốt kem Chowder: Bánh mì nóng giòn rỗng ruột, bên trong chan đầy sốt kem sánh mịn, hải sản tươi ngon. Lần trước em ăn ở chợ Shilin, đông nghẹt người.
  • Tôm chiên: Giòn tan, chấm muối tiêu chanh hoặc tương ớt. Tôm to bằng ngón tay cái, ăn đã miệng. Hôm nọ em mua 200 tệ được cả bịch to đùng.
  • Thịt heo quay: Da giòn rụm, thịt mềm ngọt, chấm tương xí muội. Đừng quên gọi thêm dưa chua cho đỡ ngấy. Bữa đó em ăn no căng bụng chỉ với 100 tệ.
  • Mực nướng: Mực tươi rói, nướng trên than hồng, phết chút sa tế cay cay. Nhớ xin thêm rau răm. Hôm bữa em đi với nhỏ bạn thân, nó ăn hết nửa con.
  • Trứng tráng hàu: Béo ngậy, thơm lừng. Ăn kèm sốt chua ngọt. Lần trước em mua ở chợ Raohe, phải xếp hàng cả tiếng đồng hồ.
  • Kẹo hồ lô bọc đường: Giòn rụm, ngọt ngào. Nhìn bắt mắt, trẻ con mê tít. Em nhớ hồi bé hay đòi mẹ mua cho bằng được.

Chế thấy món nào hấp dẫn? Đời người ngắn ngủi, cứ ăn trước đã rồi tính sau.

Chợ đêm Đà Lạt bắt đầu từ mấy giờ?

Uầy, Chế hỏi cái này em rành nè! Chợ đêm Đà Lạt mở cửa từ... để em nhớ coi... à há! Từ 5 giờ chiều đó Chế ơi, tới tận 7 giờ sáng hôm sau lận. Tha hồ mà đi chơi, mua sắm, ăn uống.

Mà công nhận, chợ đêm Đà Lạt đúng là "trái tim" của Đà Lạt thiệt. Ai tới Đà Lạt mà hông ra đó là coi như chưa tới luôn á. Chợ rộng ơi là rộng, bán đủ thứ hết trơn á.

  • Quần áo: Mấy cái áo len, khăn choàng đặc trưng Đà Lạt, mua về làm quà bao "okelah".
  • Đồ ăn: ôi thôi, khỏi nói, bánh tráng nướng, sữa đậu nành nóng, xiên que, rồi đủ các loại ốc...ăn sập cái chợ luôn. Chế nhớ ăn thử kem bơ nha, best seller đó!
  • Đặc sản: dâu tây, bơ, hồng treo gió...muốn mua gì có nấy.

Em nhớ hồi đó em với đám bạn đi, lạc nhau mấy lần luôn á, đông dễ sợ. Mà vui Chế ha! Để bữa nào rảnh em với Chế mình đi cho vui.

Chợ đêm Đà Lạt bán những gì?

Chợ đêm Đà Lạt bán đủ thứ luôn á Chế ơi! Quần áo, đồ len thì đúng bài tủ rồi. Em thấy mấy món len ở đây cũng hay hay, kiểu vintage á Chế. Nhớ hồi trước em mua được cái áo len họa tiết thổ cẩm nhìn chất chơi liền. Mà giờ đồ len cũng nhiều loại lắm, len thường, len lông cừu, alpaca… loạn hết cả lên.

  • Quần áo secondhand: Thật ra, đồ si ở đây cũng na ná mấy chợ khác thôi Chế, nhưng được cái giá cả phải chăng, lại có mấy món độc lạ. Em từng lụm được cái áo khoác da xịn xò ở đây mà chỉ có vài trăm nghìn thôi, sướng rơn.
  • Đồ len Đà Lạt: Cái này đặc sản rồi. Len đủ kiểu, từ áo, mũ, khăn cho tới găng tay. Mà mua về làm quà thì hết sẩy. Em nhớ có lần mua tặng bà chị cái khăn choàng len màu đỏ đô, bả mê tít thò lò luôn.

Rồi còn đặc sản, hoa quả, rau củ, mấy món ăn vặt như sữa đậu nành, bánh tráng nướng, hoa quả lắc. Nói chung là tha hồ lựa chọn. Đồ ăn vặt thì em thấy chỗ nào cũng bán, vòng vòng một hồi là thấy. Em khoái nhất là bánh tráng nướng, chấm tương ớt cay cay, ăn đã đời.

  • Đặc sản: Mứt, trà atiso, dâu tây sấy, nói chung là mấy món đặc trưng của Đà Lạt. Có điều mua đặc sản thì phải coi chừng hàng giả hàng nhái nha Chế. Em có đứa bạn mua phải trà atiso pha hương liệu, uống chán phèo.
  • Rau củ quả: Rau củ quả Đà Lạt thì nổi tiếng tươi ngon rồi. Mua về nấu nướng hoặc mua làm quà cũng được. Em thấy có mấy sạp bán dâu tây Đà Lạt nhìn cưng xỉu.

Đôi khi lang thang trong chợ đêm, thấy dòng người tấp nập, đủ loại âm thanh, mùi vị, em lại thấy đời sống thật muôn màu muôn vẻ. Như một bức tranh vậy đó Chế. Mà nói chứ đi chợ đêm cũng phải cẩn thận giữ đồ nha Chế, kẻo bị móc túi lúc nào không hay. Em từng bị một lần rồi, mất toi cái ví, tiếc hùi hụi.

chợ Đà Lạt được ai thiết kế?

Chế ơi, chợ Đà Lạt hả chế? Kiến trúc sư Nguyễn Duy Đức thiết kế đó. Năm 1958 khởi công. Hình như vùng đ trước là trồng xà lách son hay sao á. Xà lách son là cresson đó nghe chế. Cái tên nghe sang ghê. Mà hồi đó sình lầy lội mà xây được chợ cũng hay thiệt.

  • Kiến trúc sư: Nguyễn Duy Đức
  • Năm khởi công: 1958
  • Địa điểm: Vùng đất sình lầy trồng xà-lách-son (cresson)
  • Nhà thầu: Nguyễn Linh Chiểu
  • Hoàn thành: 1960

Ủa mà sao mình nhớ hồi xưa đi Đà Lạt với nhỏ bạn thân, nó kể gì về chợ Đà Lạt ta? Hình như nó nói là chợ này bán đồ ăn ngon lắm. Mà sao giờ quên tiêu rồi trời. Haizzz. Lúc đó mê mấy cái áo len với dâu tây quá nên chắc không để ý. Lần sau đi phải ăn cho đã mới được. Chợ Đà Lạt 1960 là hoàn thành rồi hả ta? Vậy là hơn 60 năm rồi đó. Cổ kính ghê.

  • Nguyễn Duy Đức: Kiến trúc sư chợ Đà Lạt
  • 1960: Năm hoàn thành chợ.

Bữa nào rảnh search Google coi chợ Đà Lạt có gì hay ho không ta? Mà thôi, chắc bận quá. Deadline dí sấp mặt rồi. Nhưng mà chợ Đà Lạt cũng nổi tiếng đó giờ. Hồi đó mình mua mấy cái móc khóa về làm quà. Giờ chắc lên Đà Lạt lại mua nữa quá. Chắc giờ khác xưa nhiều lắm rồi.