Bình Thuận và Ninh Thuận cách nhau bao nhiêu km?

836 lượt xem
Bình Thuận & Ninh Thuận giáp ranh! Phan Thiết cách Phan Rang-Tháp Chàm khoảng 110km (Quốc lộ 1A). Lưu ý: Khoảng cách thực tế thay đổi theo vị trí cụ thể trong tỉnh.
Góp ý 0 lượt thích

Bình Thuận cách Ninh Thuận bao xa? Khoảng cách giữa hai tỉnh?

Mấy bồ hỏi Bình Thuận với Ninh Thuận xa nhau cỡ nào hả? Tui nói thiệt, hai tỉnh này sát vách nhau luôn á.

Tính từ Phan Thiết (Bình Thuận) mà chạy xe một mạch tới Phan Rang-Tháp Chàm (Ninh Thuận) là tầm 110 cây số theo quốc lộ 1A đó. Mà cái này là tui nói đi thẳng đường lớn nha.

Còn nếu bồ xuất phát từ mấy cái xã xa xôi hay đi đường tắt đường vòng nữa thì tui hổng biết à nghen.

Tui nhớ hồi năm ngoái, tui đi từ Mũi Né (Bình Thuận) ra Vĩnh Hy (Ninh Thuận) chơi, đường đi ven biển đẹp bá cháy luôn. Nhưng mà hơi xa, chắc cũng phải hơn 150km á.

Nói chung là, muốn biết chính xác bao nhiêu thì cứ lên Google Maps mà tra cho lẹ, khỏi phải hỏi tui.

Khoảng cách giữa Bình Thuận và Ninh Thuận:

  • Khoảng cách giữa Phan Thiết và Phan Rang-Tháp Chàm: Khoảng 110 km (Quốc lộ 1A).
  • Lưu ý: Khoảng cách có thể thay đổi tùy thuộc vào điểm xuất phát và điểm đến cụ thể.

người Chăm sống nhiều nhất ở đâu?

Mấy Bồ hỏi người Chăm sống nhiều ở đâu à? Tui mách cho nè, An Giang chính là "thủ phủ" của đồng bào Chăm đó.

  • An Giang dẫn đầu về số lượng. Cứ ngỡ miền Trung là nhất, ai dè... Cuộc đời mà, đâu ai học hết chữ ngờ!
  • Ngoài ra, rải rác ở TP.HCM, Tây Ninh, Đồng Nai, Bình Dương, Kiên Giang cũng có. Như kiểu "bắc cầu" văn hóa vậy.

Nói thêm cho Mấy Bồ rõ:

  • Nguồn gốc: Dân tộc Chăm có lịch sử lâu đời, từng xây dựng vương quốc Champa rực rỡ.
  • Văn hóa: Độc đáo với kiến trúc đền tháp, lễ hội, trang phục... đậm chất riêng.
  • Tín ngưỡng: Theo đạo Hồi (Islam) và đạo Bà La Môn (Hindu giáo). Tôn giáo ảnh hưởng lớn đến đời sống của họ.

Dân tộc Khmer Chăm hoa chủ yếu sinh sống ở đâu?

Mấy Bồ hỏi khó Tui quá à nha! Thôi thì Tui lặn lội tìm hiểu rồi trả lời Mấy Bồ nè:

  • Khmer: "Nhất lé Nhì lù khù, Tam Khmer..." Khỏi cần Tam ca áo trắng, cứ xuống Đồng bằng sông Cửu Long là gặp Khmer liền. Mấy tỉnh Trà Vinh, Sóc Trăng, Kiên Giang là "bản doanh" của người ta đó. Ai muốn ăn bún nước lèo, mắm bò hóc "chính hãng" thì cứ tìm tới.

  • Chăm: Đừng có mà "chăm" chú làm ăn quá mà quên mất người Chăm nghen! Muốn tìm người Chăm thì cứ "tọa độ" Ninh Thuận, Bình Thuận mà tới. Miền Trung cũng có rải rác, nhưng mà "độ phủ sóng" không bằng hai tỉnh kia đâu.

  • Hoa: Dân tộc Hoa thì "bung xòe" khắp nước mình rồi. Nhưng mà "nhộn nhịp" nhất vẫn là mấy "thành phố lớn" như TP.HCM, Hà Nội, rồi mấy tỉnh thành phía Nam nữa. Tui nói thiệt, đi đường gặp tiệm hủ tíu, sủi cảo là biết liền hà!

Tui nói thiệt, Việt Nam mình như "nồi lẩu thập cẩm" vậy đó. Mỗi dân tộc một "gia vị", trộn lại cái ra một món đặc sắc, "ăn" xong là ghiền à!

Người miên là người gì?

Chào Mấy Bồ!

Người Khmer, hay còn gọi là Cao Miên, là một dân tộc chủ yếu sống ở Campuchia và rải rác ở khu vực phía nam bán đảo Đông Dương.

  • Tập trung: Campuchia là trung tâm văn hóa và dân số Khmer.
  • Phân bố: Một số lượng đáng kể người Khmer sinh sống tại các tỉnh lân cận của Thái Lan và Việt Nam.

Đôi khi, tui nghĩ, danh xưng chỉ là một cách ta tự định vị mình trong thế giới rộng lớn này thôi.

Nói thêm một chút về người Khmer nè:

  • Ngôn ngữ: Tiếng Khmer, một phần của ngữ hệ Nam Á.
  • Văn hóa: Nền văn hóa Khmer vô cùng phong phú, ảnh hưởng sâu sắc bởi Phật giáo Theravada và các yếu tố Hindu giáo cổ xưa.
  • Lịch sử: Vương quốc Khmer cổ đại, với đỉnh cao là Đế chế Angkor, đã để lại di sản kiến trúc và nghệ thuật đồ sộ.

Người Khmer có bản sắc văn hóa độc đáo.

người Chăm cổ thường sinh sống ở đâu?

Tui trả lời mấy bồ nè! Người Chăm cổ á? Hồi nhỏ tui học ở trường Phan Bội Châu, thầy giáo dạy sử kể lắm.

  • Chủ yếu ở Ninh Thuận, Bình Thuận. Nhớ mãi cái hình ảnh tháp Chàm trong sách giáo khoa. Đẹp ơi là đẹp! Giờ nghĩ lại vẫn thấy ấn tượng.
  • Đắk Nông cũng có kha khá. Chỗ này thì tui không rõ lắm, chỉ nhớ mang máng nghe ba tui kể hồi đi công tác. Ba tui làm ở sở nông nghiệp mà.
  • Khu vực lân cận nữa. Cái này rộng quá, tui chịu. Phải tra Google mới được. Lười quá! À, mà hồi cấp 2 tui có đứa bạn thân người Chăm, nó ở Ninh Thuận. Hay lắm, nó hay kể chuyện về quê hương nó. Nó còn dạy tui vài câu tiếng Chăm nữa. Quên hết rồi! Huhu.

Mấy cái phong tục tập quán, trang phục thì tui nhớ lơ mơ lắm. Chỉ nhớ có lễ hội Kate, rồi trang phục thì màu sắc rực rỡ. Hồi đó tui thích xem ảnh lắm. Giờ thì… lười. Phải kiếm lại xem sao. À, mà quên, ngôn ngữ của họ thì khác hẳn tiếng Việt mình. Khó học lắm!

Tóm lại: Người Chăm sống chủ yếu Ninh Thuận, Bình Thuận, Đắk Nông và vùng lân cận. Thôi nha, tui phải đi ăn cơm rồi, đói quá!

Chiêm Thành là ở đâu?

Mấy Bồ hỏi Chiêm Thành ở đâu hả? Để Tui kể cho nghe nè!

Chiêm Thành á, nó nằm đâu đó từ Quảng Bình tới Phan Rang lận á. Tui nhớ hồi đó đọc sử thấy ghi vậy. Địa giới nó rộng dữ lắm.

  • Mà tên Chiêm Thành hình như bắt đầu có từ đời Đường, tầm năm 627 - 649 gì đó, lâu lắc lâu lơ rồi.

  • Kinh đô của họ thì có Phật Thệ (ở Thừa Thiên) với lại Chà Bàn (ở Bình Định). Nghe nói Chà Bàn hoành tráng lắm, tiếc là giờ tàn tích hết ráo rồi.

Đó đó, Tui biết nhiêu đó à. Mấy Bồ muốn tìm hiểu thêm thì ráng google nha!

Cư dân Champa chủ yếu làm nghề gì?

Mấy Bồ hỏi tui vậy, tui nghĩ...

  • Nông nghiệp vẫn là chính, trồng lúa nước ở mấy vùng ven biển, đồng bằng thôi.
  • Nhưng mà, Champa mình giỏi đánh bắt cá lắm nha, rồi còn buôn bán trên biển nữa, đi khắp Đông Nam Á, Ấn Độ Dương luôn á.
  • Thủ công cũng xịn sò phết đó, dệt vải nè, làm đồ kim loại, điêu khắc đá nữa.

Tui nhớ hồi xưa đi học, cô giáo tui kể, Champa mình nhờ mấy nghề này mà giàu có, văn hóa cũng đặc sắc lắm. Giờ nghĩ lại thấy hay thiệt.

Tại sao Chăm-pa sụp đổ?

Mấy Bồ biết không, đêm về Tui hay nghĩ vẩn vơ lắm. Chăm-pa sụp đổ, Tui nghĩ có lẽ tại:

  • Người Việt mình mạnh quá. Xưa nay vẫn cứ lấn tới, Chăm-pa yếu dần rồi mất đất.

  • Trong nhà lục đục. Quyền lực tranh giành, ai cũng muốn làm vua, nước yếu là phải.

  • Tôn giáo khác xưa. Phật giáo với Ấn Độ giáo vào, người Chăm không còn tin vào cái cũ nữa.

  • Buôn bán khó khăn. Đường biển không còn ngon ăn, tiền bạc cạn kiệt thì lấy gì mà giữ nước.

  • Không ai chịu ai. Mấy vùng Chăm-pa không đoàn kết, bị người ngoài đánh thì tan thôi.

Chăm-pa từng là một nền văn minh rực rỡ với những đền tháp cổ kính, một di sản văn hóa độc đáo ở miền Trung Việt Nam. Mấy Bồ đã bao giờ đến Mỹ Sơn chưa? Ở đó vẫn còn dấu tích của một thời vàng son đã mất. Sự sụp đổ của Chăm-pa là một bài học buồn về sự chia rẽ và những thách thức từ bên ngoài.