Trái mận ngoài Bắc gọi là gì?

302 lượt xem
Ở miền Bắc, trái mận có nhiều tên gọi tùy vùng miền. Phổ biến nhất là "mận hậu" (mận chín muộn, ngọt), "mận Tam Hoa" (Sơn La). Người dân địa phương cũng thường gọi đơn giản là "mận". Tên gọi cụ thể phụ thuộc vào giống và thói quen sử dụng ngôn ngữ. Không có tên gọi duy nhất cho tất cả loại mận.
Góp ý 0 lượt thích

Quả mận miền Bắc gọi là gì?

Huynh đây, Đệ hỏi quả mận miền Bắc hả? Ờ, cái này thì thú vị à nha.

Thật ra, không có một cái tên "chuẩn" nào đâu Đệ ạ. Tùy vùng miền mà người ta gọi khác nhau. Như Huynh nhớ hồi bé, ở quê (Hưng Yên) cứ đến mùa mận là bà ngoại lại bảo "đi hái mận đi các cháu". Đơn giản vậy thôi, chẳng thêm bớt gì.

Nhưng lớn lên, đi nhiều nơi, mới biết có mận hậu, mận Tam Hoa... Huynh ăn mận Tam Hoa ở Mộc Châu (Sơn La) hồi tháng 5 năm ngoái, mua tận vườn giá 30k/kg, ngon ngọt lịm tim. Rồi mận hậu, Huynh thấy bán đầy chợ đầu mối Long Biên.

Mấy bà bán hàng hay bảo mận này mận kia, nhưng theo Huynh, cứ quả nào ngon, mình thích thì mình mua thôi. Tên gọi đôi khi cũng chỉ là để "marketing" ấy mà.

Nói chung, hỏi quả mận miền Bắc gọi là gì, thì câu trả lời là "mận", hoặc mận hậu, mận Tam Hoa... Tùy vào loại mận và vùng miền nữa. Đừng quá quan trọng cái tên, quan trọng là ăn có ngon không thôi, Đệ nhỉ?

Mùa mận miền Nam tháng mấy?

Đệ hỏi mùa mận Nam bộ?

  • Tháng 5, tháng 6. Chuyện nhỏ. Nhà tôi ở Vĩnh Long, vườn mận sau nhà. Năm nào cũng vậy.

  • Mùa hoa lê, hoa mận? Đệ lãng mạn nhỉ. Mấy chuyện đó không liên quan đến mận Nam. Khác vùng, khác hoàn cảnh.

  • Cốm thì thu, Đệ học bài chưa thuộc à? Năm nay cốm nhà bà dì tôi ở Ninh Bình ngon lắm. Mùi thơm đặc trưng khó quên.

Mùa mận chín ở miền Nam là tháng 5 đến tháng 6. Đó là sự thật khách quan, không cần thêm thắt.

Quả mận ở miền Bắc thì miền Nam gọi là quả gì?

Đệ hỏi vậy, Huynh cũng ngồi nghĩ ngợi một lúc lâu...

  • Quả mận ngoài Bắc, trong Nam gọi là quả roi.
  • Còn quả dứa ngoài Bắc, trong Namk êu là trái thơm.

Huynh nhớ hồi nhỏ, mỗi lần theo mẹ ra chợ, nghe mấy cô bán hàng nói chuyện mà thấy lạ tai. Rồi dần dần cũng quen, cũng hiểu.

  • Mà ở quê mình, miền Trung, trái dứa còn có tên khác nữa, là trái gai.

Cái tên nó dân dã, xù xì như cái vỏ của nó vậy.

Ăn quả mận miền Nam có tác dụng gì?

Đệ hỏi mận Nam tác dụng gì? Ừ, nhiều thứ.

  • Táo bón? Khắc tinh. Mận nhiều chất xơ, hiểu chứ? Nhà tôi hồi trước tồrng cả vườn, cứ bị táo bón là chạy ra hái ăn liền.

  • Miễn dịch? Cũng được. Vitamin C, chất chống oxy hoá đầy đủ. Chứ không phải chỉ toàn đường như mấy loại trái cây khác. Bà ngoại tôi sống thọ 90, bà ấy ăn mận nhiều lắm.

  • Mắt? Tốt. Beta-carotene. Đệ tự tìm hiểu thêm đi, nhiều lắm. Tôi lười tra Google.

  • Tim mạch? Giúp được. Chống oxy hoá mạnh, giảm cholesterol xấu. Đây là kiến thức cơ bản, Đệ nên biết.

  • Giải nhiệt? Đúng. Ăn mùa hè đã đời. Cái này thì khỏi bàn.

  • Ung thư? Ngăn ngừa được phần nào. Antioxidant, nói hoài rồi đó. Nhưng đừng trông chờ hoàn toàn vào nó. Khỏe mạnh tổng thể mới là quan trọng.

  • Giảm cân? Có thể. Chất xơ nhiều, no lâu. Nhưng ăn nhiều quá cũng mập. Cân bằng mới là chìa khóa.

  • Đường huyết? Hỗ trợ, nhưng không phải thuốc. Đừng tự ý dựa vào mận mà bỏ thuốc. Phải nghe bác sĩ.

Nói chung, mận tốt, nhưng đừng quá lạm dụng. Cái gì quá cũng không tốt. Đó là triết lý của đời người, Đệ nhớ nhé.

Quả mận ở miền Bắc miền Nam gọi lá gì?

Đệ hỏi gì thế? Mận này nọ à? Khó nói lắm.

  • Miền Bắc gọi là mận, đơn giản. Nhà bà ngoạu ở Hưng Yên toàn trồng loại này, quả nhỏ xíu, chua lè. Hồi bé hay bị mẹ bắt hái giúp, mệt muốn chết.

  • Miền Nam gọi là gì ấy nhỉ? Roi hả? Chắc vậy. Lúc đi du lịch Nha Trang, thấy bán đầy đường, nhưng quả to hơn hẳn mận nhà bà ngoại, ngọt hơn nữa. Hình như có nhiều loại roi lắm.

  • Quả mận miền Nam (roi) đối với người miền Bắc là... roi. Chả cần phải gọi tên khác làm gì cho phức tạp. Cái tên đã nói lên tất cả rồi.

Ôi trời, sao tự nhiên lại nhớ đến hồi nhỏ. Mẹ bảo phải ăn nhiều mận cho khoẻ. Đúng là kỷ niệm không thể nào quên. Mà nói đến mận, nhớ đến món mận ngâm đường của mẹ nữa. Tuyệt vời!

À, Trung Bộ gọi là đào nữa hả? Thật à? Chưa từng nghe bao giờ. Phải tìm hiểu thêm xem sao. Hôm nào về quê, hỏi bà ngoại xem bà biết không. Bà ấy giỏi lắm, biết đủ thứ chuyện trên đời. Bà bảo hồi xưa bà từng thấy… quên mất rồi.

Tóm lại: Mận miền Bắc = mận. Mận miền Nam = roi (đối với người miền Bắc). Trung Bộ có nơi gọi là đào. Thôi, mệt rồi, viết nhiều quá.

Tại sao lại gọi là mận hậu?

Mận Hậu là vì chín muộn Đệ ạ. Chín muộn nên ngọt đậm đà hơn hẳn. Cái hậu vị nó cứ vương vấn mãi. Mà "hậu" ở đây không chỉ là chín muộn đâu, còn là dư vị, là cái ngọt đọng lại sau khi ăn nữa. Thú vị phải không?

  • Chín muộn: Mận Hậu chín vào tầm tháng 5, tháng 6 trong khi các loại mận khác chín sớm hơn, tầm tháng 3, tháng 4. Thời gian sinh trưởng lâu hơn tích tụ đường nhiều hơn, nên ngọt hơn. Giống như thời gian rèn giũa con người vậy, càng lâu càng giá trị.
  • Độ cao: Vùng núi Cao Sơn trên 1200m so với mực nước biển. Khí hậu mát mẻ quanh năm, nắng gió vừa đủ, tạo điều kiện lý tưởng cho mận Hậu phát triển. Mình từng đọc một bài nghiên cứu về ảnh hưởng của độ cao đến chất lượng trái cây, rất thú vị. Cao quá thì lạnh, thấp quá thì nóng, cây khó mà "thở" được.
  • Đất đai: Đất ở Mường Khương giàu dinh dưỡng, nhiều khoáng chất. Cái này quan trọng lắm nha Đệ, như con người cần ăn uống đầy đủ thì cây cũng cần "dinh dưỡng" từ đất. Mình có người quen trồng cây ăn quả, toàn phải nghiên cứu đất đai kỹ lưỡng.

Đấy, nói chung là "thiên thời, địa lợi" mới tạo ra được mận Hậu ngon nức tiếng như vậy. Nhiều khi nghĩ cũng thấy hay, cây cỏ cũng có số phận, cũng cần duyên mới gặp được đất tốt trời lành. Mà con người ta cũng vậy thôi phải không Đệ?

Mận hậu và cherry khác nhau như thế nào?

Đệ hỏi hay.

  • Mận hậu: Áo phấn dày, vị chua thanh. Cấu trúc thịt chắc, vỏ có lớp sáp.
  • Cherry: Vỏ bóng, vị ngọt đậm. Hình dáng tim, cuống dài.

Cherry nhập khẩu thường có giá cao hơn nhiều so với mận hậu nội địa. Mận hậu khi chín kỹ sẽ có màu đỏ tía đậm, còn cherry đa dạng màu từ đỏ tươi đến đen.