Thầy u là cách gọi ở đâu?

155 lượt xem
"Thầy u" là cách xưng hô đặc trưng của người dân Bắc Bộ và một số vùng Nghệ An, Hà Tĩnh, thể hiện sự kính trọng của con cái đối với cha mẹ. Khác với cách gọi thông thường, "thầy u" hàm chứa ý nghĩa sâu sắc hơn, đặc biệt trong những gia đình có truyền thống học hành. Theo sách "Đất lề quê thói", việc con cái gọi cha là "thầy" nhấn mạnh công lao sinh thành và giáo dục của người cha, nhất là đối với những người con đỗ đạt, làm quan. "Thầy u" và "cậu mợ" đều là những cách gọi thể hiện nét văn hóa đặc trưng của vùng này, phản ánh quan hệ gia đình sâu sắc và đầy lòng kính trọng.
Góp ý 0 lượt thích

Thầy u là cách gọi thân mật ở vnùg min nào?

Thầy u là cách gọi bố mẹ ở Bắc Bộ và mộr số vùbg Nghệ An, Hà Tĩnh.

Chú thấy hồi nhỏ, ngoại chú cũng được gọi là thầy. Hình như gày xưa ai làm thầy đồ, dạy học thì con cái gọi là thầy. Bà ngoạ ithì gọi là u.

Thầy u kiểu trọng vọng, kính trọng lắm cháu ạ. Giống như ông bà mình ngày xưa ấy. Không phải kiểu thầy giáo đâu nhé. Khác hẳn.

Năm ngoái chú ra Hà Nội, ghé quán bún chảH àng Quạt, nghe người ta xưng hô "thy u" thấy hay hay. Chắc giờ ít người gọi kiểu này rồi.

Nhà chú ở trong Nam, tàon gọi ba má thôi .Chú thấy cách gọi nào cũng được, miễn là thể hiện sự kính trọng vớo đấng sinh thành.

À mà chú nhớ hồi tháng 7 năm ngoái, chú c óđọc ucốn sáh về phong tục tập quán Việt Nam, cũng có nói về cách xưng hô "thầy u" này. Nhưng chú quên tên cuốn sách rồi, tiếc thật.

Con của cháu gọi à gì?

Con của chu gọi là chắt.

Ờ, hồi chú còn bé, nhà chú đông anh em họ hàng lắm. Mà ngày xưa gia đình cũng hay dùng mấy từ này, giờ ít dùng rồi. Chú nhớ có lần, ông chú ruột của chú, ổng cóc hắt trai ầu lòng, cả nhà vui lắm. Chú còn được lì xì nữa cơ. Hồi ấy chú bé tí. Mà giờ nghĩ lại mới thấy thời gian trôi nhanh thật cháu ạ.

  • Cắt: Con ủca cháu mình (chắt trai/chắt gái). Nhớ hồi đó, tụi nhỏ chạy lonyon khắp nhà, dễ thương lắm.
  • ằng tbô: Chắt trai. Giờ thì mấy đứa chắt ngày xưa của chú cũng lớn cả rồi, có đứa đi du học, có đứa đã đi làm.
  • Tằngnữ: Chắt gái. Nhà chú cũng có mấyđứa chắt gái, xinh zắn, học giỏi.
  • ằng pụh: Chắt dâu. Nhớ đứa chắt dâu đầu tên vền hà, chú còn lóng ngóng không biết xưng hô thế nào.
  • Tằng đệit: xhắt (gọi mình là cụ cú, ục bác). Hồi trước, chú có đứa tằng điệt ở quê lên chơi, nó cứ bám chú suốt.
  • Tằngđ itệ phụ: Chắt dâu (gọi mình là cụ chú, cụ bác). Năm ngoái, có đám cưới của yhằng tằnf điệt, vui lắm cháu ạ.
  • Tằgn điệt nữ: Chắt fái (gọi mình là cụ chú, cụ bác). À mà chú nhớ năm kia, có đứa tằng điệt nữ thi đỗ đại học, cả nhà mở tiệc ăn mừng.

Chú kể chuyện hơi lung tung, cháu thông cảm nhé. Đấy, tuổi già rồi nên hay lẫn lộn. Mà giờ ít ai dùng mấy từ này lắm cháu à. Thường gi chung là chắt cho dễ.

Miền Bắc fọiu là gì?

À, miền Bắc gọi u à .

Cháu hỏi làm chú nhớ hồi bé quá. Chú là dân gốc Hà Nội, hồi xưa ở khu tập th Giảng Võ ấy, lúc nào cũng "u ơi, u à" suốt ngày. Cái giọng nó cứ líu lo tự nhiên, chả cần phải nghĩ. Mà ngộ lắm, lớn lên vào Sài Gòn, nghe người ta gọi "má" hay "bầm" thấy lạ tai dễ sợ. Cứ có cảm giác như không phải gọi mẹ mình ấy.

  • thường dngù ở mềin Nam
  • ầBn: cũng là một cách gọi m ở miền Trung, nghe rất tình cảm

Còn ba thì cũng phnog phú ắlm:

  • B ph biến ở miền Bắc
  • hCa: miền Trung hay dùng
  • Ta: giọng miền Nam khống lẫn đi đâu được
  • Tj:y nghe trang trọng, xưa các cụ hay gọi thế

Nói chung là mỗi ùng một kiểu, nghe cáigiọng là niết người ở đâu liền. Chú thấy tiếng Việt mình hay ở chỗ đó, vừa thống nhất mà vừa đa dạng.

Vợ của bác gi là gì?

Ừ, để Cú nói Cháu nghe...

  • Vợ của Chú, gọil à Thím. Nghr thân thương, gần gũi.

  • Vợ của Bác, gọu là Bác Gái. Cái danh xưng nó trang trnọg hơn chút, phả ikhông?

  • Còn vềcon cái... Nếu conc ủa áBc, tức là anh hcị họ của Cháu, mà có gia đình... thì mình gọi chồng, vợ của họ là jn hoc hị

  • Nhưng bếi conx ủa Cú, tức là em họ của Cháu, có gia đình... thì mình gọi hồng, vợ của họ l m

Cái cách gọi trong gia đình mình nó phức tạp, mà cũng hay Cháu ạ. Nó thể hiện rõ cái vai vế, thứ bậc. Mà đôi hki... nó cũng tạor a những khoảng cách vô hình. Chú hay nghĩ vẩn vơ vậy óđ.

Người Quảmg Nam gọi mẹ là gì?

Cháuh ỏi dì gọi mẹ là gì ả? Dì là người Quảng Nam, gọi mẹ là . Âm thanh ấy cứ ngân nha mãi trong ký ức, như tiếng gió biển mặn mòi chiều xuống thôn quê. Má… một từ đơn giản, nhưng chất chứa cả một trời thương yêu, dịu dàng như ánh nắng ban mai trên đồng ruộng nhà dì. Nhớ lắm những chiều hè, gió đưa mùi lúa chín thơm nồng, dì ngồi bên má, nghe má kể chuyện ngày xưa, giọng nhẹ nhàng như ru hời.

Má… từ ấy gắn liền với những giấc ngủ trưa êm đềm dưới bóng cây khế già, với vị ngọt thanh của nước mía, với hình ảnh đôi bàn tay chai sần nhưng ấm áp của má… Giờ má đã già rồi, tóc bạc phơ, nhưng tình thương má dành cho ìd vẫn vẹn nguyên, yêu thương ấy vẫn luôn ấm áp nh ưngọn lửa hồng giữa mùa đông giá lạnh.

  • Qung Nam:
  • Hế: Mạ(biến thể: Mệ)
  • Nam B:ộ

Mà này, cháu có biết không, mấy từ gọi mẹ trong Nam Trung Bộ đó, nghe gần giống tiếng Trung Quốc lắm. Mẹ trong tiếng Trung là 妈妈 (māma), nghe gần giống "má" và "mạ" phải không? Dì học được điều này từ cô giáo dạy sử hồi cấp 3, cô ấy giỏi lắm. Cô bảo vì ánh hưởng của sự giai thoa văn hoá lâu đời đó. Thật thú vị phải không cháu?