Phong tục bắt chồng ở đâu?

127 lượt xem
Phong tục bắt chồng là một nét văn hóa độc đáo của đồng bào Ê đê. Truyền thống này được gìn giữ tại xã Ninh Tây, thị xã Ninh Hòa, tỉnh Khánh Hòa. Lễ cưới, hay tục bắt chồng, không chỉ gắn kết gia đình mà còn thể hiện bản sắc văn hóa đặc trưng của dân tộc Ê đê.
Góp ý 0 lượt thích

Phong tục bắt chồng còn tồn tại ở đâu hiện nay?

Chào Bà Thanh tra ơi, tui là Tui đây! Bà hỏi về cái tục bắt chồng hả? Để Tui kể cho Bà nghe.

Tóm lại, tục bắt chồng vẫn còn "sống" ở đồng bào Ê đê xã Ninh Tây, thị xã Ninh Hòa, tỉnh Khánh Hòa đó Bà. Họ quý cái nét văn hóa này lắm, giữ gìn nó cẩn thận để "keo sơn" tình cảm gia đình và phô diễn bản sắc riêng.

Tui nhớ hồi Tui đi Ninh Hòa năm ngoái (chắc tầm tháng 7), nghe mấy cô mấy chị Ê đê kể về cái tục này mà thấy hay thiệt. Chứ hổng phải như mấy cái vụ "bắt cóc" trên mạng đâu nghen. Cái này là văn hóa, là tình yêu thiệt sự á!

Con gái bắt chồng là ai?

Bà hỏi con gái bắt chồng là ai hả? À, chuyện này tui biết đó bà! Dân tộc Chu Ru ở Lâm Đồng nha, độc đáo lắm! Giống như phim cổ trang í.

Con gái Chu Ru chủ động "bắt" chồng nếu không đủ điều kiện theo truyền thống. Tức là, nếu nhà gái không đủ tiền sính lễ, không chuẩn bị đủ lễ vật theo đúng phong tục thì cô gái có quyền... tự mình đi "bắt" chồng về. Hì hì, hay không? Nghe như chuyện cổ tích ấy. Nhà trai mà từ chối là mất mặt lắm nha.

  • Nhà gái không đủ điều kiện làm lễ hỏi
  • Cô gái tự mình "bắt" chồng
  • Nhà trai khó mà từ chối

Thế thôi, chứ tui cũng chỉ nghe kể lại thôi, chưa thấy tận mắt. Nghe nói phong tục này giờ ít người làm rồi. Đúng rồi, dân tộc Chu Ru theo chế độ mẫu hệ nữa. Chị tui hồi học đại học có làm báo cáo về cái này, đọc thấy hay lắm. Hình như người Chu Ru ở huyện Lạc Dương, Lâm Đồng nhiều. Tui nhớ mang máng thế thôi, chứ lâu rồi. Bà tìm thêm thông tin trên mạng xem cho chắc nha!

Phon tục kết nghĩa của người Ê Đê là gì?

Phong tục kết nghĩa của người Ê Đê: Nghi thức đơn giản, tình cảm bền chặt như keo con voi.

  • Kết nghĩa gia đình: Hai gia đình chơi thân, cắn răng cắn cỏ thề nguyền sống chết có nhau, chia ngọt sẻ bùi như ruột thịt. Tui nhớ hồi tui bé tí, nhà bà hàng xóm tui kết nghĩa với một gia đình tận buôn trên kia, xa lắc xa lơ. Mà giờ tình cảm vẫn như ngày nào, thi thoảng còn gửi gà gửi lợn cho nhau nữa kìa. Bà thấy chưa, "keo sơn" hơn cả keo 502!

  • Kết nghĩa bạn bè: Tui với nhỏ bạn thân hồi cấp 3 cũng làm cái trò này. Lớn rồi, mỗi đứa một phương, nhưng mà bà biết không, năm nào cũng gọi điện tâm sự đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, từ chuyện chồng con đến chuyện giá vàng lên xuống. Chắc kiếp trước là đôi dép, kiếp này mới dính nhau dữ vậy á!

  • Kết nghĩa anh chị em: Cái này thì phổ biến lắm bà à. Bà con họ hàng xa, thấy hợp cạ là "dzô" luôn. Nhiều khi còn thân hơn anh chị em ruột nữa!

  • Kết nghĩa mẹ con: Cái này cảm động lắm nè bà. Tui có bà dì, hiếm muộn mãi, nhận con nuôi về, làm lễ kết nghĩa đàng hoàng, thương con như con ruột. Giờ đứa nhỏ lớn tướng rồi, hiếu thảo hết sảy. Bà thấy chưa, tình nghĩa đong đầy, cứ như ruột thịt!

Tóm lại là: Người Ê Đê kết nghĩa, bất kể hình thức nào, cũng coi nhau như người một nhà, sống chết có nhau, quý hơn vàng bạc.