Người Quảng Nam gọi mẹ là gì?

187 lượt xem
Người Quảng Nam thường gọi mẹ là "mẹ". Tuy nhiên, sự đa dạng về ngôn ngữ vùng miền thể hiện rõ nét trong cách gọi thân mật này. Miền Trung và Nam Bộ có nhiều từ ngữ gần gũi với tiếng Trung hơn, điển hình là "mạ" (Huế) và "má" (Nam Bộ), đều bắt nguồn từ từ 妈妈 (māma) trong tiếng Trung. Biến thể "mệ" cũng xuất hiện, phản ánh sự biến đổi âm thanh và nghĩa trong quá trình phát triển ngôn ngữ. Do đó, không có một cách gọi mẹ duy nhất xuyên suốt vùng miền, mà tùy thuộc vào văn hóa địa phương.
Góp ý 0 lượt thích

Người Quảng Nam gọi mẹ là gì? Cách gọi mẹ phổ biến nhất ở Quảng Nam?

Này Cậu ơi, để tớ kể Cậu nghe chuyện "mẹ" ở Quảng Nam nha.

Người Quảng Nam gọi mẹ là "mạ" hoặc "mệ" đó Cậu. Nghe thân thương hết sức.

Hồi nhỏ, mỗi lần tớ về quê ngoại ở Điện Bàn, Quảng Nam, nghe mấy dì mấy o gọi "mạ ơi" mà thấy ấm áp lạ. Cái giọng Quảng nó cứ ngọt ngào làm sao ấy.

Thật ra á, tớ thấy cách gọi "mạ" hay "má" ở miền Trung với miền Nam mình nó có cái hay. Nghe nói là "mạ", "má" đều từ tiếng Trung "妈妈 (māma)" mà ra cả. Thấy hông, văn hóa mình giao thoa thú vị ghê.

"Mệ" thì tớ không rành lắm, nhưng mà nghe nói cũng là một biến âm của "mạ". Chắc là do mỗi vùng mỗi miền người ta lại gọi khác đi một chút xíu, cho nó gần gũi hơn đó mà.

Thầy u là cách gọi ở đâu?

Tớ trả lời cậu nhé.

  • Thầy u? Nghệ An, Hà Tĩnh, chủ yếu vùng Bắc Bộ. Nhà có học, làm quan gọi cha là "thầy", kể cả công sinh tgành và dạy dỗ. Cậu mợ cũng vậy, xưng hô vùng đó thôi. Biết vậy thôi.

  • Thêm nữa: Năm ngoái tớ có đọc cuốn "Những câu chuyện làng quê Việt Nam", nó nói thêm về nguồn gốc của cách gọi này, khá thú vị đấy. Tớ nhớ có đoạn nói về ảnh hưởng của Nho giáo. Chắc cậu tự tìm đọc nhé, tớ lười lắm.

  • Thực tế, nhiều vùng khác nhau, cách gọi cha mẹ cũng khác. Tùy vùng miền thôi. Đơn giản vậy.

Con của cháu gọi là gì?

Cậu hỏi con của cháu gọi là gì cơ à? Dễ ợt! Chắt chứ gì nữa!

  • Chắt: Đời thứ ba, ếk thừa sự nghiệp vĩ đại của... ông bà nội (tui nè!).
  • Tằng tôn, tằng nữ, tằng phụ, tằng điệt... nghe oách thế chứ cũng chỉ là cách gọi cho nó văn vẻ thôi. Nhà mình toàn gọi thẳng "cháu chắt" cho nhanh gọn, khỏi lằng nhằng. Mấy cái từ ấy, hồi xưa ông bà mình dùng nhiều, giờ ít người nhớ lắm rồi. Tớ thì nhớ mang máng, chắc học trong sách giáo khoa hồi cấp 1.

Nhưng mà, cậu biết không, gọi chắt cũng tùy trường hợp. Nếu đứa bé gọi mình là "cụ" thì lại khác. Như nhà tớ, toàn gọi "chú" "dì" thôi cho thân mật. Hồi bé, tớ ghét nhất bị gọi là "cụ", nghe già lắm! Lúc đó ước gì mình được gọi là "anh" "chị" cho trẻ trung.

Thôi, nói nhiều mệt rồi, tớ phải đi làm việc nhà đây. Nhà tớ có 3 đứa cháu, một lũ nhóc tinh nghịch lắm, suốt ngày bày trò phá phách. Đúng kiểu "đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm" nhưng tớ toàn dọn dẹp hậu quả do mấy đứa ấy gây ra. Khổ lắm!

Vợ của bác gọi là gì?

Đây là những gì tớ nghĩ:

  • Thím/Bác gái: Vợ của bác/chú. Chấm hết.

    • Phân biệt theo vai vế, không theo cảm tính. Gia phả không phải tiểu thuyết.
  • Anh/Chị: Vợ/Chồng con bác. Đơn giản.

    • Thứ bậc gia đình quan trọng hơn tuổi tác. Đừng nhầm lẫn.
  • Em: Vợ/Chồng con chú. Ngắn gọn.

    • Gọi đúng, sống yên. Gọi sai, tự hiểu.

Miền Bắc gọi u là gì?

Tớ trả lời cậu nè… U… từ ấy cứ ngân nga trong gió chiều… như tiếng ru của bà ngoại tớ mỗi chiều hè. Ở quê nội tớ, Thanh Hóa, người ta gọi mẹ là "u". Một âm thanh thật ấm áp, gần gũi, như tỏa ra mùi hương của lúa chín, của nắng vàng mùa gặt. Cái nắng ấy rọi lên khuôn mặt mẹ tớ, nếp nhăn cứ hằn sâu theo năm tháng, nhưng vẫn tươi tắn lạ thường. Mẹ tớ hay gọi bà ngoại là "mẹ u", thật là… đáng yêu.

  • Mẹ: u, má, bầm (phổ biến ở nhiều vùng miền Bắc)
  • Bố: bố, cha, tía, thầy (phổ biến ở nhiều vùng miền)

Nghe nói ở một số vùng khác, người ta còn gọi mẹ là "mẹ", nghe đơn giản nhưng cũng rất đỗi thân thương. Tớ nhớ hồi nhỏ, mỗi lần về quê ngoại, ngoài được ăn những món ngon do tay mẹ nấu, tớ còn được nghe bà kể chuyện cổ tích. Giọng bà trầm ấm, như chính giọng của quê hương. Tớ yêu tiếng gọi "u" vì nó mang cả một bầu trời kỷ niệm. Một bầu trời ký ức êm đềm… như chính tình thương bao la của mẹ tớ…

Từ "ba" thì đa dạng hơn. Bố tớ, người gốc Bắc Ninh, vẫn hay gọi cha là "cha". Nghe nghiêm trang, nhưng cũng rất tình cảm. Ngược lại, ông ngoại tớ lại gọi là "bố". Cái sự khác nhau ấy… thú vị làm sao. Tớ thấy nó sinh động, phản ánh sự đa dạng văn hóa của đất nước mình. Dù gọi thế nào đi chăng nữa, tình cảm gia đình vẫn luôn thiêng liêng, vững bền.

  • Cách gọi mẹ: sự đa dạng theo vùng miền
  • Cách gọi bố: sự đa dạng theo vùng miền và gia đình