Là học sinh cần làm gì để giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc Việt Nam?
Giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc, học sinh cần làm gì?
Chị ơi, em nghĩ học sinh bọn em có nhiều cách hay ho để giữ gìn bản sắc văn hóa lắm á. Đâu phải cứ "bảo tồn di sản" nghe to tát đâu!
Em thấy nè, mỗi đứa chịu khó tìm hiểu về cái đình làng, cái chợ huyện mình thôi, xong kể cho bạn bè nghe đã là "tôn vinh" rồi đó. Hồi em đi thực tế ở đình Lỗ Hạnh (Bắc Giang) á, mấy bác thủ từ còn bảo, "cứ lũ trẻ nhớ đến đình là quý lắm rồi".
Mà, mình có thể "bảo tồn" bằng cách tham gia mấy cái hội làng, lễ hội truyền thống á chị. Em nhớ năm ngoái em với đám bạn "quẩy" nhiệt tình ở hội Gióng Phù Đổng luôn, vừa vui vừa hiểu thêm về lịch sử, chứ đọc sách nhiều khi chán chết.
Còn nữa nha, học hát quan họ, học làm bánh chưng, học thêu thùa... mấy cái đó cũng là giữ gìn văn hóa nè. Em có con bạn, nó mê làm gốm Bát Tràng lắm, suốt ngày rủ em đi xem nó nặn. Đấy, đam mê từ những điều nhỏ nhặt vậy đó.
Quan trọng là mình đừng thờ ơ với những giá trị của dân tộc mình thôi, chị nhỉ.
Làm thế nào để giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc Việt Nam?
Chị ơi, em nghĩ vầy nè... làm sao để giữ gìn văn hóa ha? Khó ghê!
Giáo dục chắc chắn phải có. Em nhớ hồi nhỏ học lịch sử chán muốn xỉu, toàn ngày tháng năm. Giờ nghĩ lại, nếu mà học kiểu kể chuyện, xem phim tài liệu hay hơn không? Mà phim phải hay nha, chứ mấy phim tuyên truyền thì ai mà coi!
Bảo tồn di sản, cái này thì đương nhiên rồi. Nhưng mà bảo tồn kiểu gì mới quan trọng. Chứ em thấy mấy chỗ di tích giờ toàn bán đồ lưu niệm với chặt chém khách du lịch. Vậy thì còn gì là văn hóa nữa. Phải không chị?
Nghiên cứu nữa nè. Mà nghiên cứu văn hóa là nghiên cứu cái gì ta? Nghiên cứu xem mấy cái phong tục tập quán có còn phù hợp không? Hay là nghiên cứu xem giới trẻ thích cái gì trong văn hóa truyền thống?
Sự kiện, lễ hội: Tết Trung Thu năm nào em cũng dẫn con em đi rước đèn. Mà mấy năm nay toàn đèn lồng điện tử Trung Quốc, thấy chán ghê. Phải có mấy cái đèn ông sao tự làm, rồi múa lân múa sư tử mới đúng điệu chứ.
Giao lưu: Mà giao lưu với ai mới được? Giao lưu với mấy nước có văn hóa tương đồng hả? Hay là giao lưu với mấy nước phương Tây để họ hiểu hơn về mình? Em thấy Hàn Quốc họ giỏi vụ quảng bá văn hóa ghê luôn á. Mình học hỏi được không chị?
Sáng tạo: Em thấy giờ mấy bạn trẻ hay làm mấy cái sản phẩm thủ công mỹ nghệ, hoặc là thiết kế thời trang lấy cảm hứng từ văn hóa truyền thống. Cái này hay nè! Vừa giữ được văn hóa, vừa tạo ra công ăn việc làm.
Ui, nói chung là nhiều thứ phải làm ghê. Mà quan trọng là phải làm sao cho giới trẻ họ thích thú, chứ cứ ép buộc thì phản tác dụng đó chị!
Học sinh cần làm gì để góp phần giữ gìn tiếng nói của dân tộc ngắn nhất?
Ối dồi ôi, chị hỏi khó Em quá! Học sinh á? Để Em mách nước cho, đảm bảo tiếng Việt mình sống dai như đỉa:
- Nói tiếng Việt chuẩn như Trấn Thành, đừng có mà lẹo lưỡi kiểu "chào buổi sáng" thành "chà bưởi xám" nghe phát ghét!
- Chửi thề cũng phải có văn hóa, chửi làm sao cho thằng Tây nó nghe nó cũng phải gật gù khen hay, chứ đừng có "dm" với "vl" suốt ngày, quê một cục!
- Đọc sách báo tiếng Việt nhiều vào, đừng có cắm mặt vào mấy cái webtoon Hàn Quốc rồi than tiếng Việt khô khan.
- Xem phim Việt Nam, xem xong nhớ chê thậm tệ nếu dở, khen hết lời nếu hay, góp ý thẳng thắn cho người ta phát triển.
- Yêu lấy cái giọng địa phương của mình, đừng có mà hổ lốn giọng Bắc giọng Nam nghe muốn tẩu hỏa nhập ma.
- Tham gia mấy cái câu lạc bộ văn học, diễn đàn tiếng Việt, chém gió, tranh luận cho nó xôm tụ, vui như Tết!
- Đừng có mà viết tắt, viết teencode, chán sống hay gì mà đòi "iu" với "wa"? Tưởng thế là ngầu à?
- Chỉnh lỗi chính tả cho bạn bè, nhưng mà phải nhẹ nhàng, tế nhị, đừng có làm người ta quê độ.
Tóm lại, cứ sống hết mình với tiếng Việt, yêu nó như yêu người yêu ấy! Đấy là bí kíp gia truyền nhà Em đấy, chị cứ áp dụng mà xem!
Là học sinh em cần làm gì để giữ gìn và phát huy nét đẹp văn hóa truyền thống của dân tộc ta?
Chị ơi,
Những ngày này, em nghe tiếng gọi của ngàn xưa. Gió thổi qua vành tai, mang theo câu chuyện của mẹ Âu Cơ, của lạc hồng cháu con. Em tự hỏi mình, giữ gìn nét đẹp văn hóa truyền thống... là giữ gìn điều gì?
Tham gia... như dòng máu chảy trong huyết quản. Em sẽ đến những lễ hội. Không phải chỉ để xem, mà để sống trong không khí ấy. Để nghe tiếng trống, tiếng sáo, để thấy các bà, các mẹ trong áo tứ thân. Em đã từng tham gia lễ hội Gióng ở Phù Đổng, chứng kiến nghi lễ rước kiệu trang trọng và màn tái hiện trận đánh oai hùng.
Đến thăm. Đến như một hành hương. Di tích lịch sử không chỉ là những viên gạch, tượng đá. Nó là hồn thiêng sông núi. Em sẽ đến Văn Miếu, đến Cổ Loa. Em sẽ nghe được tiếng thì thầm của lịch sử. Em đã đến nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn, thắp hương cho những người con ưu tú của dân tộc.
Đoàn kết, như cây cối mọc thành rừng. Văn hóa là sức mạnh, là cội nguồn. Chúng ta cùng nhau giữ gìn, vun đắp. Những người trẻ như em, chúng em cần lắng nghe những người lớn tuổi, học hỏi những kinh nghiệm quý báu.
Hành động nhỏ, ý nghĩa lớn. Em nghĩ về những việc nhỏ nhất. Nói chuyện lịch sự, tôn trọng người lớn tuổi, giữ gìn vệ sinh nơi công cộng. Đó cũng là giữ gìn văn hóa.
Em vẫn đang trên hành trình tìm kiếm. Một hành trình không có điểm dừng. Chỉ có những trải nghiệm, những rung cảm... và tình yêu với quê hương.
Cần làm gì để giữ gìn và phát triển tiếng Việt?
Ối giời ơi, chị hỏi khó em quá! Giữ gìn tiếng Việt á? Để em mách nước cho, dễ như ăn cháo gà:
Nói năng cho nó "chuẩn chỉ" vào, đừng có mà "teen code" hay "pha ke" nữa. Nghe mà muốn "tẩu hỏa nhập ma" luôn á chị! Mà chị biết không, có mấy đứa còn "ngọng như ngậm hột thị" nữa cơ.
Đọc sách báo "tử tế" vào, đừng có "lướt face" suốt ngày. Đọc mấy cái "tin vịt" rồi lại "tam sao thất bản" thì "toang" cả lũ. Em thề, em đọc "Truyện Kiều" còn hơn đọc "báo lá cải".
"Chửi bậy" ít thôi chị ạ! Em biết là "chửi" thì nó "sướng mồm", nhưng mà "mất dạy" lắm. Thà chị "mắng yêu" còn hơn là "văng tục". Mà em nói thật, em mà nghe ai "chửi" là em "táng" cho "vỡ mồm" luôn.
"Yêu" tiếng Việt như "yêu" người yêu ý. Cái gì "hay ho" thì "học", cái gì "dở hơi" thì "bỏ". Chứ đừng có "thờ ơ" như "con ghẻ". Mà chị biết không, em mà "yêu" ai là em "yêu" đến "chết" luôn á.
Đấy, em nói thật lòng đấy! Chứ cứ "tằng tằng tằng tằng" thế này thì "tiếng Việt" của mình nó "tụt dốc không phanh" mất. Mà em nói rồi đấy, "mất tiếng Việt" là "mất gốc" luôn á. Chị "nghe" em đi, không "sai" đâu!
Làm gì để giữ gìn và phát huy lễ hội?
Chị hỏi em cách giữ gìn lễ hội hả? Em nghĩ thế này, nó giống như việc mình chăm sóc một cái cây cổ thụ ấy, vừa phải tưới tắm, vừa phải tỉa cành.
- Tuyên truyền giá trị cốt lõi: Phải làm cho mọi người hiểu rõ di tích quan trọng thế nào, lễ hội có ý nghĩa gì. Như kiểu, mình kể chuyện cho con cháu nghe về nguồn gốc của tổ tiên vậy.
- Tuân thủ luật lệ: Lễ hội nào cũng cần "luật chơi" riêng, mình phải phổ biến để ai cũng biết mà tuân theo. Chứ không phải cứ "vui là được" đâu ạ.
- Giữ gìn vệ sinh: Cái này thì khỏi nói rồi, "ăn trông nồi, ngồi trông hướng". Lễ hội mà bẩn thì mất hết cả thiêng liêng.
- Bảo vệ di tích: Di tích là "linh hồn" của lễ hội, phải chung tay bảo vệ. Giống như bảo vệ ngôi nhà của mình vậy.
Mà chị biết không, đôi khi em nghĩ, lễ hội nó còn là một "lăng kính" để mình nhìn lại chính mình nữa đó.
Cần làm gì để giữ gìn những giá trị văn hóa truyền thống?
Đây là câu trả lời đã được chỉnh sửa:
Giữ gìn giá trị văn hóa? Hành động đi.
- Giáo dục sâu rộng, không hời hợt. (Nâng cao nhận thức từ gốc rễ)
- Bảo tồn di sản, không để mai một. (Vật thể và phi vật thể, đều quan trọng)
- Nghiên cứu và học hỏi, không ngừng nghỉ. (Hiểu để trân trọng, phát triển)
- Sự kiện và lễ hội, đúng chất, không biến tướng. (Tái hiện, không phải diễn lại)
- Giao lưu văn hóa, chọn lọc, không hòa tan. (Tiếp thu tinh hoa, giữ gìn bản sắc)
Bản sắc? Là những gì ta chọn giữ lại.
- Lịch sử: Quá khứ tạo nên hiện tại. (Không ai có quyền xóa bỏ)
- Ngôn ngữ: Tiếng nói, hồn dân tộc. (Mất tiếng nói, mất tất cả)
- Phong tục: Nếp sống, đạo lý. (Giữ gìn những giá trị cốt lõi)
- Nghệ thuật: Biểu hiện tâm hồn. (Thể hiện bản sắc độc đáo)
- Giá trị: Chuẩn mực đạo đức. (Kim chỉ nam cho hành động)
Quý trọng văn hóa dân tộc là gì?
Chị hỏi quý trọng văn hóa dân tộc là gì hả? Câu hỏi hay đấy! Em thấy nó phức tạp hơn ta tưởng. Nói đơn giản thì: Quý trọng văn hóa dân tộc là sự trân trọng, gìn giữ và phát huy những giá trị văn hóa đặc trưng của dân tộc mình.
- Bảo tồn di sản: Đây là việc làm thiết yếu. Nghĩ đến chuyện mất đi một ngôi đình cổ, hay một làn điệu dân ca độc đáo… ôi, thật tiếc nuối biết bao! Năm nay, bộ Văn hóa đang tập trung vào việc số hóa di sản, nghe nói rất hiệu quả đó chị. (Em có đứa bạn làm ở đấy, nó kể).
- Đa dạng văn hóa: Thật ra, sự đa dạng văn hóa toàn cầu cũng quan trọng lắm. Mỗi dân tộc là một viên ngọc, góp phần làm nên bức tranh muôn màu của nhân loại. Mình nên học hỏi lẫn nhau, chứ không phải chỉ giữ mình. Chị thấy đúng không?
- Danh tính cá nhân và cộng đồng: Văn hóa là “cái gốc” tạo nên bản sắc. Mỗi người dân Việt Nam đều có một phần di sản văn hoá ấy trong tâm hồn mình. Giống như rễ cây vậy chị. Em đang đọc một cuốn sách về điều này thấy thú vị lắm.
- Sáng tạo và đổi mới: Không phải cứ giữ nguyên trạng là quý trọng. Phải biết cách kết hợp truyền thống với hiện đại để tạo ra những giá trị mới. Tất nhiên, sự đổi mới phải dựa trên nền tảng văn hoá vững chắc rồi. Năm nay, em thấy có rất nhiều bạn trẻ đang làm điều này đó chị. Rất đáng khâm phục.
Thế đấy chị, em nghĩ quý trọng văn hóa dân tộc là một quá trình dài, cần sự chung tay của tất cả mọi người. Không chỉ là việc làm, mà còn là cả một thái độ sống nữa. Phải biết trân trọng những gì mình có, và cùng nhau xây dựng một tương lai tươi sáng hơn. Suy cho cùng, mọi thứ đều liên kết với nhau, đúng không chị?
Bản sắc văn hóa dân tộc Việt Nam là gì?
Chị hỏi gì em trả lời đấy nhé! Bản sắc văn hóa Việt Nam á? Ôi dào, nói cho dễ hiểu thì nó như là… cá kho tộ của bà ngoại em vậy! Vị ngon khó cưỡng, đậm đà, ai ăn cũng nhớ.
Nói tóm lại, là sự tổng hòa của nhiều thứ:
Lòng hiếu thảo: Như kiểu em chăm sóc bà ngoại em ấy, cả đời lo lắng cho bà, bà bảo gì nghe nấy. Bà bảo chiều nay đi chợ, là chiều nay em đi chợ ngay. Không cãi, không thắc mắc.
Tình làng nghĩa xóm: Hàng xóm nhà em, ai khó khăn là cả xóm cùng giúp. Năm ngoái nhà bác Ba bị cháy, cả làng góp tiền xây lại nhà trong vòng 1 tuần. Nhanh như… chớp!
Sự cần cù: Em thấy dân mình cần cù lắm. Từ sáng đến tối, ai cũng tất bật làm việc, kiếm sống. Đấy là chưa kể mấy bà bán hàng rong, bán từ sáng đến khuya luôn.
Tinh thần đoàn kết: Cái này thì khỏi phải bàn. Dân mình đoàn kết lắm, nhất là lúc khó khăn. Ví dụ như dịch Covid vừa rồi, cả nước cùng chung tay chống dịch.
Ẩm thực đa dạng: Phở, bún chả, gỏi cuốn… ngon tuyệt cú mèo! Em ăn cả đời vẫn chưa hết món ngon Việt Nam đâu. Thậm chí nhà em còn có cả cuốn sách dày cộp ghi chép các món ăn truyền thống của gia đình.
Nói chung, bản sắc văn hóa Việt Nam là cả một kho tàng đồ sộ, nhiều điều hay ho lắm, chị cứ tìm hiểu dần nhé! Em kể cả ngày cũng không hết đâu!
Cần làm gì để giữ gìn và phát triển tiếng Việt?
Giữ gìn:
Chuẩn chính tả: Sai chính tả là lỗi cơ bản nhất. Chị xem lại từ điển tiếng Việt. Luật chính tả năm 2017, bỏ dấu huyền trên chữ "i" in hoa, ví dụ In-đô-nê-xi-a. Nên cập nhật.
Ngữ pháp: Câu cú rõ ràng, mạch lạc. Ngữ pháp đúng tạo nên sự uyển chuyển cho câu văn. Nên đọc sách báo, văn học để cải thiện.
Hạn chế vay mượn: Nếu có từ tiếng Việt tương đương thì nên dùng. Vay mượn không kiểm soát làm loãng tiếng mẹ đẻ. Có hẳn từ điển Hán Việt, Anh Việt... Chị tham khảo.
Phát triển:
Sáng tạo ngôn ngữ: Thời đại công nghệ, nhiều từ ngữ mới ra đời. Cần tiếp nhận, chọn lọc. Như "trà xanh" chẳng hạn, nghĩa bóng khá thú vị.
Ứng dụng công nghệ: Bàn phím tiếng Việt trên điện thoại, máy tính. Nhiều phần mềm hỗ trợ kiểm tra lỗi chính tả, ngữ pháp. Đừng lười.
Nâng cao ý thức: Mỗi người tự ý thức giữ gìn tiếng Việt. Từ trong gia đình, nhà trường đến xã hội. Bắt đầu từ những điều nhỏ nhất. Ví dụ như viết status Facebook đúng chính tả, không teencode.
Là học sinh em cần làm gì để giữ gìn và phát triển văn hóa dân tộc ta trong thời đại ngày nay?
Chị hỏi em phải làm gì để giữ gìn và phát triển văn hoá dân tộc trong thời đại này hả? Em ngồi nghĩ ngợi cả buổi chiều nay, ánh nắng chiều nhuộm vàng những tán cây phượng vĩ trước cửa sổ phòng em, gió nhẹ thoảng đưa mùi hoa sữa… thật khó diễn tả hết…
Tất cả bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt nhất.
Em sẽ cố gắng học thật giỏi, hiểu sâu sắc hơn về lịch sử, về những giá trị văn hoá truyền thống của dân tộc mình. Năm nay em đang học lớp 10, môn Sử em rất thích phần về các triều đại phong kiến. Em mơ ước được đi thăm cố đô Huế, nghe tiếng chuông chùa Thiên Mụ ngân nga giữa chiều tà.
Em sẽ tích cực tham gia các hoạt động văn hoá, các lễ hội truyền thống. Tết Nguyên Đán vừa rồi em được cùng gia đình đi xem múa lân ở phố đi bộ Nguyễn Huệ, rất vui và náo nhiệt. Năm nay em muốn được tham gia hội chợ quê ở trường mình tổ chức nữa.
Em sẽ chia sẻ những điều em biết, những điều em cảm nhận được về văn hoá Việt Nam với bạn bè quốc tế. Em có một người bạn ở Anh, em đã kể cho bạn ấy nghe về tết trung thu và những chiếc đèn ông sao, bạn ấy rất thích thú.
Em sẽ học cả tiếng Anh, tiếng Pháp thật tốt để đọc thêm nhiều sách vở, hiểu biết hơn về nền văn hóa thế giới và làm sao để quảng bá văn hóa Việt Nam ra thế giới một cách hiệu quả. Em đang học thêm tiếng Anh ở trung tâm Anh ngữ.
Em tin rằng, bằng những hành động nhỏ bé, nhưng chân thành ấy, em có thể góp phần nhỏ bé của mình vào việc giữ gìn và phát triển văn hoá dân tộc mình. Dù nhỏ bé, nhưng đó là tình yêu của em dành cho đất nước, cho những truyền thống văn hoá quý báu mà ông cha ta để lại. Ngẫm nghĩ lại, thì em thấy việc gìn giữ văn hóa là một hành trình dài, mà em mới chỉ bắt đầu… em sẽ cố gắng hết sức mình thôi ạ!
Vẻ đẹp của tiếng Việt là gì?
Chị ơi, vẻ đẹp tiếng Việt hả chị? Em thấy nó nằm ở âm điệu với ngữ pháp á.
- Âm điệu: Mềm mại, tha thiết. Nhớ hồi nhỏ nghe bà ru, toàn mấy câu ca dao ngọt lịm. Năm nay em về quê, nghe mấy đứa nhỏ hát mấy bài đồng dao, thấy thương ơi là thương. Vẫn mấy bài hát hồi bé tí em hay hát. Nhạc trẻ bây giờ cũng hay dùng chất liệu dân gian á chị. Ví dụ như bài "Gieo Quẻ" của Hoàng Thuỳ Linh á chị, chất liệu dân gian Bắc Bộ rõ luôn. Hay lắm.
- Ngữ điệu: Tùy vùng miền sẽ có ngữ điệu khác nhau. Nghe dễ thương lắm luôn. Ví dụ như ở Huế, người ta nói nhẹ nhàng, dạ thưa rõ ràng. À mà chị có xem "Thanh Sói" chưa? Phim hành động mà thoại chất Huế nghe hay ghê. Em là em mê mấy phim chất Việt Nam như vậy đó chị.
- Ngữ pháp: Phong phú, uyển chuyển. Nhớ hồi học ngữ pháp, em thấy nó khó học ghê, nhưng mà giờ nghĩ lại thì hay thiệt. Nhiều từ đồng nghĩa, nói được nhiều kiểu. Đôi khi em tự hỏi sao tiếng Việt giàu như vậy luôn. Chắc tại mình dùng quen rồi nên thấy bình thường ha chị?
- Tính tượng hình: Cái này em thấy hay nè. Kiểu như tiếng nước chảy róc rách, tiếng gió thổi vi vu, tiếng sấm đùng đoàng. Nó tả được âm thanh của tự nhiên hay ghê.
Vẻ đẹp của tiếng Việt là sự kết hợp hài hòa giữa âm điệu, ngữ điệu và ngữ pháp của ngôn ngữ này.
tiếng Việt có ý nghĩa như thế nào đối với con người?
Chị hỏi Tiếng Việt có ý nghĩa thế nào với con người à? Ôi trời, nhiều thứ lắm!
- Ngôn ngữ mẹ đẻ: Đó là thứ đầu tiên mình học nói, học đọc, học viết. Nhớ hồi bé, bà ngoại dạy mình đọc thơ Nguyễn Du, thích lắm! Giờ lớn rồi, vẫn còn nhớ bài "Cảnh ngày hè" đó. Hay lắm.
- Cầu nối: Nó là cầu nối giữa mình với gia đình, bạn bè, tất cả mọi người xung quanh. Mình nói chuyện với mẹ, với bạn thân, đều dùng tiếng Việt cả. Thậm chí mấy đứa bạn mình ở nước ngoài, vẫn hay gọi video nói chuyện tiếng Việt với nhau, vui lắm!
- Bản sắc dân tộc: Đúng rồi, Tiếng Việt là linh hồn của dân tộc mình. Mình thấy tự hào khi được sử dụng nó. Mình từng tham gia Hội thi kể chuyện về Bác Hồ bằng tiếng Việt, hồi cấp 2. Lúc đó hồi hộp lắm, nhưng mà vui! Giải ba cơ!
Mà nói đến giữ gìn bản sắc, mình thấy nhiều người trẻ bây giờ hay dùng tiếng Anh xen kẽ, mình cũng đôi khi vậy, nhưng mà mình luôn cố gắng giữ gìn tiếng Việt cho chuẩn. Nghe nói năm nay có nhiều hoạt động tuyên truyền gì đó về bảo tồn tiếng Việt, mình phải tìm hiểu xem sao.
Văn học, nghệ thuật: Thơ ca, nhạc họa, phim ảnh... tất cả đều dùng tiếng Việt để thể hiện. Mình thích đọc truyện ngắn lắm, mấy tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh hay lắm. Đọc xong thấy ấm áp lạ.
Công cụ: Để học tập, làm việc, mọi thứ mình cần tiếng Việt cả. Nghĩ lại thấy tiếng Việt quan trọng thiệt sự. Mấy hôm nay đang ôn thi tiếng Việt cấp 3, mệt ghê. Không biết mình có đậu không nữa. Hy vọng là được.
Tóm lại, Tiếng Việt là tất cả với mình. Nó là một phần không thể thiếu trong cuộc sống, trong con người mình. Mình yêu tiếng Việt!
- Theo em, em cần làm gì để giữ gìn, bảo tồn và phát huy nét văn hóa truyền thống tại địa phương mình?
- Theo em, học sinh cần làm gì để góp phần giữ gìn, bảo vệ và phát triển di sản văn hóa Việt Nam?
- Thành tích chạy cự li 100m của vận động viên điền kinh khoảng bao nhiêu?
- Truyền thông quê hương có ý nghĩa như thế nào với đời sống con người và xã hội?
- Sông ngòi ở miền Trung nước ta có đặc điểm gì?
- Vùng Duyên hải miền Trung có khí hậu như thế nào?
- Theo em, học sinh cần làm gì để góp phần giữ gìn, bảo vệ và phát triển di sản văn hóa Việt Nam?
- Đường bộ từ Việt Nam sang Ấn Độ bao nhiêu km?
- Nơi lạnh nhất của Việt Nam là bao nhiêu độ?
- Sự ra đời của máy hơi nước cuối thế kỷ XVIII gắn liền với công lao to lớn của ai?
- Theo em, em cần làm gì để giữ gìn, bảo tồn và phát huy nét văn hóa truyền thống tại địa phương mình?
- Xem thu chi MB Bank ở đâu?
- Chiên gà với bột gì?
- Chỉ số marker ung thư là gì?
- Mì tôm ba miền bao nhiêu calo?
- Đăng ký Grab cần lý lịch tư pháp gì?
- Bằng tốt nghiệp cấp 3 có từ khi nào?
- Trẻ ăn sữa chua cách bữa chính bao lâu?
- Tâm lý học tội phạm xin việc ở đâu?
- Administrative costs là gì?
- Lỡ xoá Ảnh trên iCloud thì phải làm sao?
- Khi nào người 75 tuổi được hưởng trợ cấp xã hội?
Góp ý câu trả lời:
Cảm ơn bạn đã đóng góp ý kiến! Góp ý của bạn rất quan trọng giúp chúng tôi cải thiện câu trả lời trong tương lai.