Cái vá miền Bắc gọi là gì?

135 lượt xem
Ở miền Bắc, "cái vá" là tên gọi phổ biến nhất. Tuy nhiên, tùy theo vùng miền và ngữ cảnh, người ta cũng dùng các từ đồng nghĩa như "miếng vá", "mảnh vá". Thêm vào đó, việc miêu tả chất liệu cũng thường được thêm vào, ví dụ: "vá vải", "vá da", giúp chỉ rõ loại vá đang được nhắc đến. Tên gọi cụ thể còn phụ thuộc vào hình dáng và chất liệu của chính vật dụng đó, tạo nên sự đa dạng trong cách gọi. Nói tóm lại, "cái vá" là cách gọi phổ biến nhất nhưng không phải là duy nhất.
Góp ý 0 lượt thích

Vá săm xe miền Bắc gọi là gì?

Miền Bắc gọi là "cái vá" Chế ạ. Thường thôi, đơn giản vậy đó.

Em thì hay gọi là "miếng vá" nghe nó... mềm mại hơn. Hồi bé hay xem ông nội vá xe đạp, toàn miếng vá tròn tròn đen đen. Thấy ông tỉ mẩn dán vào săm, rồi dùng cái búa nhỏ gõ gõ, hồi đó thấy hay ghê.

Ở quê em, Thanh Hoá, có lần nghe mấy đứa nhỏ gọi là "vá dùi", chắc do cái dùi dùng để chọc thủng săm trước khi vá. Nghe cũng vui tai. Tháng 7 năm ngoái em ra Hà Nội chơi, thấy mấy bác sửa xe ven đường cũng toàn gọi "cái vá" thôi. Cái vá xe máy loại tốt chắc cũng chỉ 10-15 nghìn 1 miếng.

Em thấy gọi sao cũng được, miễn hiểu nhau là vui rồi. "Cái vá", "miếng vá", "mảnh vá", "vá vải", "vá da"... nghe cũng na ná nhau thôi Chế ha. Cái nào quen miệng thì cứ gọi thôi. Quan trọng là vá xong xe chạy bon bon là được.

Đồ múc canh gọi là gì?

Cái vá hả Chế? Ờ, đúng rồi, ở miền Nam em gọi nó là cái vá. Em nhớ hồi nhỏ xíu, tầm 5-6 tuổi gì đó, hay lăng xăng chạy theo bà ngoại xuống bếp. Bà hay nấu canh chua cá lóc á.

  • Nồi canh bốc khói nghi ngút.
  • Bà em hay dùng cái vá bằng nhôm to ơi là to.
  • Múc canh ra tô cho cả nhà.

Cái vá đó nhìn cũ kỹ mà sáng bóng, chắc xài lâu lắm rồi. Mà đúng là cái vá tròn tròn để múc canh. Mà Chế nói mới nhớ, ngoài Bắc người ta gọi là cái muôi đúng không ta? Em toàn nghe người Bắc kêu cái muôi thôi à.

Cái mền miền Bắc gọi là gì?

Chế hỏi cái mền miền Bắc gọi là gì hả? Dễ ợt! Gọi là chăn chứ gì nữa! Nhưng mà nghe nó…khác khác ấy. Mền với chăn, nghe na ná nhau nhưng mà khác nhau lắm nha.

  • Chăn ở miền Bắc, nó đa dạng lắm, có chăn hè mỏng nhẹ, chăn đông dày dặn ấm áp. Nhà chị mình hồi xưa toàn dùng chăn bông dày cộp, đắp vào như nằm trong tổ ấm luôn ý. Lúc nhỏ mình ghét lắm, cứ thấy nặng nề thế nào ấy.
  • Mền thì chắc… là của miền Nam đúng không? Mình thấy người ta hay gọi vậy. Như kiểu chăn nhưng mà… kiểu… mềm mại hơn? Ít bông hơn chăn bông miền Bắc mình? Không biết nữa, mình toàn dùng chăn thôi. Hồi nhỏ ở quê toàn ngủ với chăn bông dày cộp. Đến giờ vẫn thích cái cảm giác ấm áp ấy.

Đấy, thế nhé. Mình nói hơi lan man, thông cảm nha. Nhớ hồi nhỏ, bà ngoại mình hay kể chuyện, mùa đông rét mướt, đắp chăn bông vẫn thấy lạnh. Mình thì toàn cuộn tròn người lại, chui sâu vào trong chăn. Nghe nói, chăn bông bây giờ có nhiều loại lắm rồi, chất liệu tốt hơ,n nhẹ hơn nhiều so với chăn bông ngày xưa. Mình cũng muốn thử xem sao.

Cái muôi miền Bắc gọi là gì?

Chế, cái muôi ấy hả? Khó nói lắm nha! Tùy vùng, tùy người gọi khác nhau.

  • Miền Bắc: Nhà bà ngoại ở Tuyên Quang, hồi nhỏ cứ gọi là "miếng nhôm" thôi, dùng để múc canh, to hơn thìa ăn cơm nhiều. Nhưng "thìa" cũng được dùng chung, vì kiểu cũng giống nhau. Bà vẫn dùng từ "thìa" nhiều hơn đấy. Nhớ hồi đó cứ thấy cái gì bằng nhôm, sáng bóng là gọi là "miếng nhôm" hết. Cái cảm giác mát lạnh của nhôm khi cầm vào tay vẫn còn đó.

  • Bình Định: Ông cậu mình quê Bình Định, ông bảo gọi là "cái xỉ". Nghe lạ tai ghê. Mà ông ấy cũng hay dùng từ Nam Bộ nữa, nên mình cũng không chắc lắm. Chắc vì ở đấy nhiều người từ Nam ra nên pha trộn từ ngữ.

  • An Giang: Chị họ mình ở An Giang, gọi là "cái muỗng". Giống mình ở Sài Gòn. Nhưng cái vá, dùng múc canh to tròn, chị ấy gọi là "cái dá". Mình thấy cái dá của chị ấy to hơn nhiều so với cái vá nhà mình. Múc canh cả nồi luôn ấy.

Cái này nói chung là tùy vùng thôi, không có cái tên nào chính xác 100%. Mình chỉ kể lại những gì mình nghe được thôi nha.

Dụng cụ múc canh gọi là gì?

Úi giời, hỏi cái vá múc canh ấy hả? Để Chế lảm nhảm cho nghe nè:

  • : Đúng rồi đó, vá để múc canh. Hồi xưa toàn vá gỗ, mà vá gỗ hay bị mốc, nhớ dai dẳng cái mùi mốc đó ghê.

  • Sạn thì để chiên xào thôi. Mà nói thật, nhiều khi lười, Chế cũng dùng sạn để múc canh luôn cho tiện. Chả ai nói gì.

  • Inox 304: Cái này bền, Chế công nhận. Nhà Chế có cái vá inox mua từ hồi Chế còn sinh viên, đến giờ vẫn dùng tốt.

  • Nhựa chịu nhiệt: Đợt trước mua cái vá nhựa, quảng cáo chịu nhiệt tốt lắm, ai dè múc canh nóng cái nó cong queo hết cả lên. Bực mình.

  • Gỗ: Vá gỗ nhìn đẹp, nhưng mà phải giữ gìn cẩn thận lắm. Mà Chế thì hay quên, cứ vứt xó bếp nên toàn bị mốc thôi. Thế nên giờ Chế chuyển sang dùng inox hết rồi.

Cái ca khác cái cốc như thế nào?

Ca với cốc khác nhau lắm chứ! Ugh, sao mình lại đang nghĩ đến cái này nhỉ? Đang định dọn phòng mà…

  • Ca thường to hơn cốc. Nhớ hồi nhỏ mẹ hay pha sữa cho mình bằng ca sứ, to đùng, nóng ơi là nóng! Cốc thì nhỏ xinh hơn, kiểu đựng cà phê sáng thôi.

  • Ca có quai, cốc thì không hẳn. Cái này chắc chắn luôn! Ca mình hay dùng có cái quai to tướng, cầm chắc tay lắm. Cốc thì nhiều loại, có loại có quai bé xíu, có loại trơn tuột. Mà sao mình lại nhớ đến cái cốc thủy tinh mình làm vỡ hôm qua nữa rồi? Khóc mất một tiếng luôn ấy.

  • Dung tích khác nhau. Đúng rồi! Ca chứa được nhiều nước hơn hẳn. Mình hay dùng ca để pha trà cho cả nhà, cả lít nước lận. Cốc chỉ đủ một ly nhỏ thôi. Khổ thân cái ly nhỏ của mình, suốt ngày bị mình vứt lung tung.

  • Chất liệu. Ca thường làm từ sứ, kim loại, hoặc nhựa cứng. Cốc thì nhiều hơn, có thủy tinh, nhựa, sứ... đủ cả. Mà mình thích cốc thủy tinh nhất, nhìn đẹp mắt. Nhưng dễ vỡ quá!

  • Mục đích sử dụng. Ca thường dùng cho nước nóng, đồ uống nhiều người. Cốc linh hoạt hơn. Uống nước lọc, nước ngọt, trà sữa... đều được. Hồi chiều mình uống sữa chua bằng cốc sứ nhỏ xinh dễ thương lắm!

Tóm lại: Ca lớn hơn, có quai, dung tích lớn, thường dùng nước nóng, nhiều chất liệu. Cốc nhỏ hơn, có hoặc không quai, dung tích nhỏ, đa dạng đồ uống, nhiều chất liệu.

Chén uống rượu miền Nam gọi là gì?

Chén uống rượu miền Nam hả? Ôi trời, nhiều lắm! Không có cái tên chung chung đâu nha.

  • Tùy vùng, tùy rượu, gọi khác nhau hết. Nhà bà ngoại ở Cần Thơ, toàn dùng chén sứ nhỏ xíu, gọi là chén rượu thôi. Nhưng mà ở quê chồng mình, Bạc Liêu, họ lại hay dùng ly nhỏ, kiểu ly thủy tinh ấy, gọi là ly rượu. Rồi có khi lại dùng chén sành to đùng, uống rượu đế mới đã. Lúc đó gọi là chén rượu đế. Mỗi nơi mỗi khác, khó mà nói chính xác lắm.

  • Có lần đi Sóc Trăng, thấy họ dùng chén nhỏ, miệng loe, làm bằng đất nung. Họ gọi là chén nhỏ, đơn giản vậy đó! Nhưng mà chén này uống rượu cần mới đúng điệu. Chén rượu cần ý! Mà rượu cần là một loại rượu khác hẳn nhé. Không phải là rượu đế hay rượu trắng thông thường đâu!

  • Mấy cái chén này thường nhỏ thôi. Uống rượu mạnh, chén nhỏ mới dễ nhâm nhi chứ. Uống ừng ực, chén to làm gì cho mệt. Nhớ hồi nhỏ, ba mình hay kể chuyện uống rượu vớ imấy chú trong xóm, dùng loại chén nhỏ xíu, chỉ bằng ngón tay cái thôi đó. Cái đó gọi là gì nhỉ? Mình quên mất rồi. Nhưng mà chắc chắn không phải là chén rượu đế.

  • Nói chung là không có tên gọi chuẩn xác đâu. Chỉ cần biết là dùng để uống rượu là được rồi. Người ta hiểu ngay ấy mà. Đừng có cầu kỳ quá! Chén, ly, chén rượu, ly rượu… tùy thích gọi thôi.