Tại sao lại gọi là hủ tiếu?

64 lượt xem
Nguồn gốc tên gọi "hủ tiếu" bắt nguồn từ cách phát âm "củi tíu" của người Triều Châu, theo nhà văn Vương Hồng Sển. "Củi" mang nghĩa là quế, còn "tíu" chỉ sợi nhỏ. Vậy, "củi tíu" có thể hiểu là bánh bột sợi nhỏ, thoang thoảng hương quế. Món ăn này thường có thịt heo, tôm, gan heo, tạo nên hương vị đặc trưng khó quên.
Góp ý 0 lượt thích

Hủ tiếu được gọi là gì và tại sao?

Tui gọi là hủ tiếu nha mấy bồ, chứ tui chả biết hủ tíu là gì nữa. Nghe ba tui kể hồi nhỏ, ông ấy hay ăn ở chợ Bến Thành, giá tầm 2 ngàn đồng một tô hồi thập niên 80. To lắm, đầy ắp thịt.

Vương Hồng Sển nói đó là "củi tíu" của người Triều Châu, nghe nói bánh nhỏ như que tăm, có mùi quế. Nhưng tui thấy hủ tiếu giờ toàn loại bánh to đùng, chả thấy mùi quế đâu cả. Chắc người ta biến tấu rồi.

Hồi tui đi du lịch Phù Cát, Bình Định năm ngoái, ăn tô hủ tiếu gần biển, ngon quên sầu luôn, giá 35k. Nước dùng ngọt thanh, khác hẳn mấy chỗ khác tui từng ăn. Thôi, nói chung là tùy nơi, tùy người bán, mỗi chỗ mỗi kiểu.

Hủ tiếu/hủ tíu: Món ăn gốc Triều Châu, tên gốc là củi tíu.

Tại sao có tên Hủ tiếu Nam Vang?

Mấy Bồ hỏi hay á! Tui xin mạn phép giải thích thế này:

  • Nguồn gốc tên gọi: Hủ tiếu Nam Vang chính xác là từ Phnom Penh mà ra (Nam Vang là cách gọi xưa).

  • Dân tộc: Món này là sự kết hợp tài tình của người Hoa (gốc Campuchia) và người Khmer. Thật ra ẩm thực là vậy, giao thoa văn hóa mà!

  • "Kuay tiev": Đó là cách người Khmer gọi hủ tiếu đó. Nghe quen không? Cũng từ tiếng Hoa mà ra cả.

  • Thành phần chính: Hủ tiếu dai (bột lọc), thịt bằm, lòng heo... Quan trọng nhất là nước dùng phải thanh, ngọt vị xương.

  • Lưu ý: Đừng nhầm với hủ tiếu Mỹ Tho nha. Tuy đều ngon, nhưng mỗi loại có hương vị riêng biệt. Cuộc đời cũng vậy, mỗi người một vẻ!

Tại sao có tên hủ tiếu gõ?

Mấy bồ hỏi Tui sao có tên hủ tiếu gõ hả? Nghe cũng buồn cười mà nghĩ lại thấy hay.

  • Ngày xưa, lúc mới bán, khách ít lắm.
  • Có thằng nhỏ lanh lẹ, nó đi gõ lóc cóc khắp xóm để rao.

Tiếng gõ đó thành dấu hiệu, ai nghe cũng biết có hủ tiếu. Vậy là riết rồi người ta kêu là hủ tiếu gõ luôn.

  • Tui nhớ hồi đó, nhà Tui nghèo, nghe tiếng gõ là thèm thuồng.
  • Giờ nghĩ lại, thấy tiếng gõ đó là cả một trời kí ức.